Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

ĐẶC KHU - BẢN CHẤT VẪN LÀ TÔ GIỚI

       Câu chuyện chính phủ cho Trung Quốc thuê 99 năm 3 vùng lãnh thổ chiến lược để thành lập 3 " đặc khu" là chuyện hư hư thực thực lập lờ đánh lận con đen . Câu chuyện tưởng như đùa mà lại là sự thật vì đã thành dự luật đưa ra bàn thảo ở Quốc hội và sẽ được bấm nút thông qua vào ngày 15/6 tới đây . Bà chủ tịch QH Kim Ngân hối thúc " dù gì cũng phải làm cho ra cái luật đặc khu" . Một cái luật kỳ dị quái đản tiềm ẩn nguy cơ mất nước lại được hình thành một cách vội vàng hấp tấp như vậy phải chăng có sự KHUẤT TẤT , ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM để lừa dối nhân dân ? Cho thuê một vùng lãnh thổ cả trăm năm như thế cho kẻ đã luôn có dã tâm thôn tính nước ta  tức là đồng nghĩa với việc bán chủ quyền đất nước !
   
  TÔ GIỚI hay NHƯỢNG ĐỊA là 1 trong các điều khoản của một hiệp ước bất bình đẳng giữa một bên thắng trận và một bên thua trận được ký kết sau một cuộc chiến . Thời nhà Thanh Trung Hoa thua trận trong cuộc chiến tranh xâm lược của Bát quốc phương tây , nên bị buộc phải ký cho Anh thuê Hồng Kông 99 năm , Bồ Đào Nha thuê MaCao 99 năm làm tô giới . Tô giới là một vùng lãnh thổ bất khả xâm phạm , một khu tự trị có chính quyền riêng có luật pháp riêng , có cả cảnh sát , quân đội ...Chủ nhân của tô giới có toàn quyền quyết định thành lập các đặc khu : khu xây dựng nhà máy chế tạo vũ khí , khu kinh doanh quân trang quân dụng , khu vui chơi giải trí ( cờ bạc , mại dâm ,...), v.v... Vùng lãnh thổ tô giới chẳng khác nào một quốc gia trong một quốc gia . Theo đó thì nếu VN cho TQ thuê 3 vùng lãnh thổ ở 3 vị trí chiến lược Vân Đồn ( Quảng Ninh), Bắc Vân Phong ( Nha Trang) và Phú Quốc ( Kiên Giang) để làm khu tự trị thì đương nhiên các vùng đó xem như những nhượng địa ( Tô giới) chứ chẳng phải để thành lập đặc khu . Chủ quyền , quyền sử dụng đất đã bán cho người ta rồi thì còn quyền đâu để THÀNH LẬP , TẠO TÁC ?
Vấn đề cốt lõi mà hầu hết nhân dân đều quan ngại không phải là việc "CHO THUÊ ĐẤT" mà là việc ĐỐI TÁC THUÊ ĐẤT  là TQ - một nước kẻ thù từ mấy ngàn năm trước- luôn có dã tâm thôn tính nước ta !
Tô giới hay nhượng địa như Hồng kông do TQ cho người Anh thuê 99 như đã nói ở trên là 1 hồng phúc . Từ ngày rơi vào tay Anh , Hồng Kông đã trở nên thịnh vượng văn minh tiến bộ về mọi mặt . Đến nỗi hết thời hạn cho thuê , nhân dân HK vẫn muốn ở lại với Anh hơn là sáp nhập Hoa lục . Đúng là "con người thuộc về ai làm cho y khá hơn".
   Vậy vấn đề cốt lõi là cho AI thuê .
 Ai thuê cũng được miễn là không phải là Trung Quốc .
Bởi Trung Quốc là một nước luôn luôn có dã tâm thôn tính VN . Việt sử đã chứng minh điều đó . Do vậy cho TQ thuê đất là một vấn đề hết sức quan ngại . Cứ nhìn vào các đặc khu kinh tế có yếu tố TQ và hậu quả của chúng gây ra ta mới thấy tầm nguy hiểm của việc giao lưu với chúng !
  Đặc khu kinh tế đã có mặt từ lâu trên khắp mọi miền đất nước VN hầu hết do Trung Quốc trúng thầu các dự án .Những đặc khu kinh tế Chu Lai , Dung Quất , Boxit Tây Nguyên , Formosa , Vũng Án , v.v... đã chẳng những không góp phần phát triển kinh tế quốc dân mà còn xả thải , xả bẩn , xả các hóa chất độc hại , phá hoại môi trường , ô nhiểm môi sinh , biển chết , đất chết ,...
  Thế mà ông Nguyễn Đức Kiên - 1 trong các lãnh đạo cấp cao xướng xuất dự luật đặc khu - phát biểu :" Tại sao cứ phải sợ các ảnh hưởng TQ tại các đặc khu ? Tại sao ở Pháp , ở Mỹ , ở Úc đều có Chinatown? Ở bang California còn có Litle Saigon ; ở đó toàn người Việt nói tiếng Việt , vậy thì Mỹ có lo ngại vấn đề an ninh quốc phòng hay không ?" Sự so sánh thật là khập khiểng và thiếu hiểu biết . Đặc khu hay tô giới của TQ ở VN khác hẳn với phố Tàu , với Sài Gòn nhỏ ở Mỹ ; bởi vì người Tàu người Việt ở Mỹ đều có quốc tịch Mỹ và họ được quản trị bởi một nền dân chủ pháp trị nghiêm minh . Còn nhân dân VN chúng ta đã phải sợ hãi TQ từ mấy ngàn năm nay rồi chứ đâu phải bây giờ mới sợ ! Chỉ những ai quá dốt về quốc sử , Việt sử mới không quan ngại dã tâm của TQ trong tiến trình Hán hóa VN . Kết thúc tiến trình này đang chờ ngón tay bấm nút của gần 500 đại biểu QH chuẩn y dự luật đặc khu - bán rẻ chủ quyền quốc gia . Từ lâu TQ đã lấn chiếm vùng biên giới của nước ta , đã gặm nhấm Thác Bản Dốc , Ải Chi Lăng ,..TQ đã đánh chiếm Hoàng Sa , Trường Sa ngoài biển Đông và đã hoàn tất việc quân sự hóa ở 2 quần đảo này . TQ đã xua dân tràn qua VN mua nhà mua đất đầy dẫy ở Nha Trang , Đà Nẵng . Và sau cùng cái TQ cần là 3 tiền đồn , 3 chốt tiền tiêu , 3 căn cứ quân sự đóng tại 3 vị trí chiến lược rải đều dọc theo vùng duyên hải để thực hiện mưu đồ thâu tóm biển Đông  thôn tính nước ta . Ba vị trí chiến lược đó ( Vân Đồn , Bắc Vân Phong, Phú Quốc ) hình thức là đặc khu kinh tế mà bản chất là vùng lãnh thổ tô giới.Khi ba vị trí chiến lược đó trở thành vùng lãnh thổ tô giới , TQ sẽ chế định luật pháp riêng , chính quyền riêng , quân đội và an ninh riêng ,...Và bằng chế độ HỘ KHẨU - một ĐẶC SẢN TQ- công dân Việt Nam sẽ bị đuổi ra khỏi vùng tô giới , để nhượng đất cho người Tàu di dân , sinh con đẻ cái , sinh sôi nẩy nở  con đàn cháu đống ,...suốt 4 thế hệ ( 100 năm ). Một trăm năm sau vùng tô giới trở thành khu tự trị trực thuộc TQ trên đất Việt ! Câu chuyện này làm chúng ta nhớ lại chuyện ngụ ngôn Gà cho Cáo mượn chuồng để đẻ tạm , Cáo hứa sau khi sinh nở Cáo sẽ trả lại chuồng cho gà . Rồi sau khi đẻ xong , Cáo không trả lại chuồng viện cớ con cái của mình không chịu rời khỏi chuồng ! thế là xong đời nhà Gà . Gà mắc mưu Cáo cũng giống như VN mắc mưu Tàu - chưa đánh mà đã thua ! ( Không thua sao phải ký đất nhượng địa , biến những nơi lãnh thổ đặc biệt quan trong thành Tô giới của Tàu )?!
  Vị trí đặc biệt quan trọng và có ý nghĩa chiến lược nhất là Vân Đồn ( Quảng Ninh ). Trấn Vân Đồn xưa kia là cửa ngỏ có nhiệm vụ bảo vệ  các quần đảo hiểm yếu ở vùng biển Đông Bắc . Chính nơi đây danh tướng Trần Khánh Dư ( 1288)đã đánh tan tác đoàn thuyền lương của tướng Tàu Trương văn Hổ ; tuyệt đường lương thực của địch , góp phần chiến thắng Bạch Đằng ! Vân Đồn cũng là thương cảng đầu tiên của Đại Việt , giao thương với các nước trong khu vực ( Nhật Bản , Trung Quốc , Ấn Độ , Thái Lan , Nam Dương ,...) và cực thịnh qua các triều Lý , Trần , hậu Lê ,...Vân Đồn có khoảng 600 hòn đảo lớn nhỏ , khoảng 20 đảo có người ở . Vân Đồn có nhiều loại hải sản quý , lâm sản quý , có nhiều than đá , có tiềm năng trung tâm hàng không . Ngoài ra , Bắc Vân Phong ở Nha Trang và Phú Quốc ở Kiên Giang thì về địa dư cũng là những vị trí không kém phần quan trọng về quốc phòng . TQ chọn những địa điểm trên làm tô giới để làm tiền đồn chứng tỏ TQ đã có tâm địa gian manh của loài Cáo ! Còn 10 ngày nữa là đến thời điểm quyết định sự tồn vong của đất nước , sự độc lập chủ quyền của quốc gia dân tộc . Thời khắc quan trọng này nằm trong tay của các ông các bà đại biểu QH. Có thể ví mức độ quan trong của phiên họp QH lần này na ná với Hội nghị Diên Hồng ngày xưa trước họa Nguyên Mông . HÒA hay CHIẾN , YES or NO , CHUẨN Y hay PHỦ QUYẾT ! Trách nhiệm về tương lai của nòi giống Việt nằm ở đầu ngón tay quyền lực của các vị ĐẠI DIỆN CHO DÂN . Một trăm năm sau các vị đã biến mất vào hư vô cát bụi ...song cháu chắt của các vị sẽ ngưỡng mộ ngợi ca hoặc nguyền rủa , oán hận các vị cũng đều tùy thuộc vào ngón tay của các vị trong ngày định mệnh này đây !
  Lịch sử 100 năm không đủ dài mà cũng không quá ngắn để mặc cả với nhân cách của con dân yêu nước  thương nòi với tiền tài , quyền uy , chức tước . Những phường phản quốc , cõng rắn cắn gà nhà , rước voi về dày mả tổ như Trần Ích Tắc , Lê Chiêu Thống ,...đời đời bị nguyền rủa , đời đời mang tiếng xú danh nhơ nhuốc  !

      Tóm lại , " đặc khu kinh tế ", "đặc khu du lịch " chỉ là những từ ngữ mỹ miều , những cái bánh vẽ hấp dẫn để hòng đánh lừa , đánh tráo khái niệm TÔ GiỚI ! Cho thuê đất 99 năm đồng nghĩa với bán đứng chủ quyền đất nước trăm năm ( và mãi mãi ) .Việc làm này cũng đồng nghĩa với việc đạp đổ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc , đồng nghĩa với việc phản bội công trình huyết hãn để giành độc lập của tiền nhân trong ngàn năm Bắc thuộc . Đưa đẩy đất nước Việt Nam vào vòng Bắc thuộc một lần nữa thì đây sẽ là một đại trọng tội với lịch sử , với sự trường tồn của nòi giống Việt !

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

TỪ LỤC VÂN TIÊN ĐẾN HIỆP SĨ ĐƯỜNG PHỐ

       Trong văn học cổ nước ta có 2 tác phẩm lớn : Truyện Kiều của Nguyễn Du và Lục Vân Tiên của Nguyễn Đình Chiểu . Cả 2 đều có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến phong hóa của 2 miền Nam Bắc . Riêng ở miền Nam tinh thần nghĩa hiệp của Lục Vân Tiên đã ăn sâu vào huyết quản của những lưu dân đi mở cõi . Ngày nay nhóm " hiệp sĩ đường phố " tại Sài Gòn mang dòng máu của những anh hùng trượng nghĩa xuất hiện giữa một thành phố đầy rẫy những đạo tặc , cướp bóc ...Vừa qua cái chết của 2 hiệp sĩ bắt cướp gây xôn xao dư luận trái chiều . Thương xót , tán thán cũng có ; chê bai , phê phán cũng có - thậm chí còn có người  có lời lẽ sỉ nhục " ngu như bò" , "anh hùng rơm ", vv...Vậy bản chất của vấn đề là gì ? Hiểu sao cho đúng ? Có lẽ câu hỏi này đã ám ảnh không ít người có quan tâm đến thời cuộc của đất nước !

       Lục Vân Tiên là nhân vật cùng tên với tác phẩm của cụ Đồ Chiểu . Cái tên Lục Vân Tiên từ lâu đã thành biểu tượng của tinh thần nghĩa hiệp , của đạo lý TRUNG HIẾU TIẾT NGHĨA .
            "Trai thời trung hiếu làm đầu
           Gái thời tiết hạnh là câu trau mình "
 
   Truyện thơ lục bát LVT kể về một trang nam nhi mang hoài bão học hành thành tài ra giúp dân giúp nước . Năm 16 tuổi  , LVT sau khi làu thông kinh sử , từ giả ân sư , chia tay bạn bè lên kinh ứng thí . Chàng LVT không chỉ giỏi văn mà còn giỏi cả võ . Trên đường đi thi chàng LVT tình cờ gặp "chuyện bất bình " : một người con gái ( tên Kiều Nguyệt Nga ) bị bọn cướp chận đường cướp bóc và chàng đã tả xung hữu đột ra tay nghĩa hiệp đánh bọn cướp giải cứu cho người con gái ấy được an toàn . Thật đúng với câu " Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã " - thấy việc nghĩa không làm không phải là kẻ dũng ! Dù Khổng Tử từng dạy " việc gì không can dự đến mình chớ có đương đầu "( bất can cớ sự mạc đương đầu ) , nhưng Vân Tiên đã vượt ra khỏi  khuôn khổ ước lệ của kinh điển . Phải chăng đây là phong cách của người Nam bộ , thiên về hành động không cứng nhắc lý luận .
   Cụ Đồ Chiểu mang hai dòng máu : cha Bắc , mẹ Nam . Thân sinh của cụ được triều đình đưa vào trấn nhiệm thành Gia Định . Ông lấy vợ người Nam ( Ba Tri , Bến Tre ) sinh ra Nguyễn Đình Chiểu . Nguyễn Đình Chiểu lớn lên học hành đỗ đạt làm quan .Về sau , khi thực dân Pháp đánh chiếm thành Gia Định , NĐC từ quan và về sống ở quê của mẹ ( Ba Tri - Bến Tre ) . Thực dân Pháp từng phủ dụ ông ra hợp tác nhưng ông cương quyết chối từ . Chẳng những không hợp tác mà NĐC còn tham gia các cuộc khởi nghĩa chống Pháp .
    Mẹ mất , cụ khóc đến mù cả mắt . Dù sống trong cảnh mù lòa cụ vẫn không ngừng viết văn " tải đạo":
                       "Thà đui mà giữ đạo nhà
                     Còn hơn có mắt ông cha không thờ"

    Đạo lý TRUNG HIẾU TIẾT NGHĨA  của cụ lan tỏa , thấm nhuần khắp trong dân gian :
                     "Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
                       Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà "
    Thủ thuật của Pháp là chia để trị nên khi ấy nước Việt Nam ta bị chia ra làm 3 phần : Bắc ;Trung , Nam. Nam phần theo chế độ thuộc địa nên tiếp xúc với văn minh Tây phương sớm hơn 2 miền kia . Sau năm 1954 , mặc dù miền Nam vẫn tiếp tục ảnh hưởng văn minh Âu Mỹ nhưng  dân miền nam vẫn giữ nguyên bản sắc dân tộc Việt , chí khí Việt - TRUNG HIẾU TIẾT NGHĨA vẫn được coi là giá trị tinh thần , là nếp phong hóa của người dân Việt . Trước năm 1975 , ở miền Nam hơn hai mươi năm khói lửa chiến tranh chưa từng ngừng nghỉ nhưng vẫn có một số đông thả hồn trong thế giới ảo của Kiếm hiệp Kim Dung . Một số người đọc vẫn thấy được trong các phẩm này có nội dung triết lý sâu xa . Nhưng sau này , một số người lại cho rằng sự ra đời của nhóm hiệp sĩ đường phố ( HSĐP) là do ảnh hưởng tiểu thuyết kiếm hiệp ( lãng mạn , thiếu thực tế ) của Kim Dung . Nhận xét này theo thiển ý của tôi vừa võ đoán vừa thiếu cơ sở . Như trên đã nói dân nam bộ ảnh hưởng Lục Vân Tiên về tính nghĩa khí , hào hiệp , phóng khoáng ... Nhưng có một sự khác biệt không nhỏ giữa LVT xưa và các HSĐP nay là về tính chất hành hiệp . Sự hành hiệp của nhân vật LVT hoàn toàn do tự phát và tình cờ; còn sự hành hiệp của các HSĐP thoạt đầu là tự phát nhưng dần dần biến thành tổ chúc ! Trong truyên LVT có câu " giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha " chúng ta cần lưu ý 2 từ " GIŨA ĐƯỜNG  " và " THẤY". Hai chữ giữa đường mang ý nghĩa bất ngờ , tình cờ bắt gặp " chuyện bất bình " chứ không đi săn tìm , lùng sục kẻ xấu kẻ cướp để " ra tay nghĩa hiệp ". Những nghĩa cử ra tay giúp đời cứu người xét như PHẢN ỨNG TỰ NHIÊN của người NGHĨA HIỆP vốn sẵn từ tâm - không toan tính mà cũng chẳng mưu cầu -
   " Làm ơn há dễ để người trả ơn "

   Thoạt đầu nhóm HSĐP chỉ là một số cá nhân tình cờ vì trượng nghĩa ra tay bắt cướp cứu người trên đường phố . Đến khi cướp bóc ngày càng gia tăng , lộng hành thì các HSĐP riêng lẻ này mới hợp lực thành nhóm ...Mỗi khi khống chế được cướp thì họ giao cho công an xử lý . Chính quyền địa phương cấp giấy khen , tặng quà tưởng thưởng . Các nhóm bắt  cướp dần dần được đội ngũ hóa với danh hiệu " Câu lạc bộ phòng chống tội phạm " .
    Trong vụ việc vừa qua , trong lúc hành hiệp thì có 2 anh tử vong và 3 người khác bị thương . Cái chết của các anh là nghĩa khí song nhiều người cảm thấy có gì đó không ổn ; nếu không muốn nói là tức tưởi , bất cập và phi lý .
  Vấn đề đặt ra là tại sao phải là Hiệp Sĩ ?! Nhiệm vụ và chức năng bảo vệ trật tự trị an thuộc về công an , hà cớ gì mà các anh làm thay cho công an ?! Công an là lực lượng bán võ trang , có khí giới mới có thể khống chế được tội phạm ;trong lúc các anh không có tấc sắt trong tay sao có thể đương đầu với tội phạm có hung khí ?!Việc này cũng giống như ngư dân được nhà nước tặng cho lá cờ rồi ra khơi giữ biển vậy .
    Có nhiều bạn ở miền Bắc trách sao dân miền Nam ( chỗ có cướp ) thiếu đoàn kết , thiếu dũng khí không biết áp lại cùng bao vây để bắt tội phạm - như dân miền Bắc đã từng có chuyện cả làng vây bắt tội phạm chó rồi tự xử tội luôn , có khi đánh tội phạm đến chết ! Dùng một cái sai này để sửa một cái sai khác thì cái sai sẽ nhân lên gấp bội .

     Tinh thần nghĩa hiệp của LVT mãi mãi vẫn được lưu giữ trong nhiều thế hệ . Cái chính là đừng để bị lợi dụng như một công cụ để rồi " ăn cơm nhà , vác tù và hàng tổng " . nếu các nhóm HSĐP được chính quyền bảo vệ , được trang bị áo giáp , được đào tạo nghiệp vụ ,...thì vô hình trung nhóm HSĐP này là một tổ chức bán quân sự chuyên lo bắt cướp để bảo vệ tài sản , tính mạng của người dân.Làm như thế khác nào HSĐP thế mạng công an -  ăn lương là công an còn săn bắt cướp , bị cướp giết là thường dân !

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018

HIỆN TƯỢNG VONG THÂN

   Hiện tượng vong thân là hiện tượng tâm lý tự đánh mất chính mình .Đây là hiện tượng không bình thường trong đời sống tâm lý . Người bị vong thân không còn biết mình là ai , đang ở đâu , đang làm gì , ...Vong thân là hệ quả của tâm lý đam mê thái quá như đam mê tình ái , đam mê tình dục , đam mê danh vọng , đam mê tiền của , đam mê quyền lực , ... Đam mê một cách thái quá dẫn đến vong thân . Vong thân trong quyền lực là hiện tượng tâm lý nguy hiểm nhất trong nhiều hình thái vong thân .

    Tự thân của ái tình , dục tình , danh vọng , tiền của , quyền lực ,...đều là nhu cầu tự nhiên , thiết yếu của con người .Và tâm lý đam mê cũng chỉ là yếu tố quan trọng giúp ta thăng hoa , thăng tiến trong cuộc sống thường nhiên . Vấn đề là ở chỗ đam mê thái quá . Thái quá cũng như bất cập đều tai hại như nhau . Đam mê thái quá sẽ biến chủ thể đam mê thành u mê , ngập chìm trong đối tượng đam mê . Và khi đó mọi đối tượng khác đều bị xao lãng , bỏ quên ; thậm chí trở nên vật cản trên con đường phóng tâm đuổi theo đối tượng .
+ Vong thân trong tình ái xô đẩy con người vào vũng bùn lùng nhùng của những ái ố , bi ai , hỉ nộ ...; ngày đêm mơ tưởng đến người mình yêu với tất cả mộng ước hiến dâng trao gởi . Nếu mộng ước không thành thì trở nên nghi vọng , tuyệt vọng , mất kiểm soát lý trí . Người trong mộng luôn sai sử , chiếm ngự toàn bộ không gian hoạt động của chủ thể đam mê (trong khi còn bao nhiêu người để yêu , bao nhiêu việc phải làm , bao nhiêu đều phải nghĩ ). Chủ thể đam mê thái quá  luôn muốn tan biến mình vào đối tượng đam mê
                               Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
                                 Bao giờ tôi hết được yêu vì"( Những giọt lệ -Hàn Mặc Tử )

                               "Làm sao giết được người trong mộng 
                               Để trả thù duyên kiếp phũ phàng" ( Lang thang - Hàn Mặc Tử)

. Tình yêu được thăng hoa quá mức khiến ta không còn biết mình là ai ; thậm chí nghĩ mình là ông Hoàng , bà Chúa ,..." Chủ nhật này trẫm nhớ ái khanh không "( Nhất Tuấn). Khi ảo tưởng giãy chết , thực tế nhầy nhụa , mộng vỡ , tình tan ,...dẫn đến quyên sinh , tự vẫn .
+ Vong thân trong tình dục còn nguy hiểm hơn vong thân trong tình ái nữa.Đam mê dục tình quá mức biến con người lùi về với bản năng thú vật . Đó là chưa kể đến việc suy kiệt sức khỏe , giảm sút về tinh anh . Đức Phật ví dục tình như một cây sai trái , như một hầm gươm đao . Về phương diện sinh lý thì tình dục cần cho cuộc sống thế tục . Điều này khoa học đã chứng minh . Nhu cầu sinh lý là lẽ tự nhiên trong quan hệ vợ chồng . Ngoài quan hệ vợ chồng đều bị coi là dâm dục . Chữ dâm có nghĩa là thái quá , xa xỉ ( luxe) vượt khỏi khuôn khổ luân thường đạo lý ( như loạn luân , hiếp dâm , thông dâm , ấu dâm , ...). Không biết bắt nguồn từ đâu mà xã hội ta ngày nay có hiện tượng tâm lý đề cao dục tính , xem trọng nhu cầu thỏa mãn tình dục . Điều này thể hiện qua cách ăn mặc hở hang , khêu gợi ; qua các trang quảng cáo sex, qua các trang viết mô tả cách làm tình một cách trần trụi - ngay cả trong truyện lịch sử dành cho trẻ em mà cũng có sex - Hiện tượng vong thân trong tình dục ở người lớn đã ảnh hưởng xấu , gây tác hại cho trẻ một cách đáng báo động !
    + Vong thân trong tiền bạc của cải là căn bệnh của các đại gia , trọc phú một khi đã làm giàu thái quá . Hội chứng của căn bệnh này hoạt hiện dưới 2 hình thái trái ngược . Một là tiêu pha phung phí , hai là riết róng hà tiện . Đối với hình thái thứ nhất những nhà giàu này tiêu xài vung tay quá trán ,ném tiền qua cửa sổ , tôn thờ sức mạnh vô địch của đồng tiền . Nhất là khi họ làm giàu bất chính thì hiệu ứng vong thân là hành vi nhẫn tâm , bất chấp đạo lý , bất kể nhân quả . Còn những trọc phú hà tiện , ky bo thì hiệu ứng của vong thân là xem tiền của quý hơn mạng sống . Truyện cổ có kể về một lão hà tiện trong 1 lần đi đò ông ta khát nước mà sợ mua nước tốn tiền nên cúi đầu xuống sông uống nước . Chẳng may lộn cổ rớt xuống sông . Anh lái đò đưa tay để cứu ông ta  nhưng ông ta  sợ mất tiền đền ơn nên hỏi giá bao nhiêu tiền . Biết tánh ông ta hà tiện , anh lái đò liền đưa giá cao bảo năm quan ; ông ta lại trả giá hai quan ; anh lái đò lắc đầu bảo thế thì ba quan . Ông ta cũng lắc đầu bảo ba quan mắc quá , thà chết sướng hơn . Rồi buông tay chìm lỉm !
    + Vong thân trong danh vọng địa vị bắt nguồn từ tâm lý háo danh, muốn được nổi tiếng. Một khi đã có địa vị cao sang , đã nổi tiếng thì tự đánh mất mình , mắc bệnh ngôi sao , xa rời quần chúng. Nhiều ca sĩ , diễn viên ,...sau khi nổi tiếng trở nên ngông nghênh , kênh kiệu . Một số người có được chức quyền địa vị lại trở thành hống hách , quan cách , mục hạ vô nhân !
    Vong thân trong quyền lực là một hiện tượng tâm lý khởi đi từ đam mê quyền lực thái quá . Chủ thể đam mê dần dà tha hóa thành kẻ vong thân . Loại đam mê này có một ma lực quyến rũ gồm cả lực đẩy lẫn lực hút .Lực đẩy là nguyên động lực và sức hút là mục tiêu đầy tham vọng . Động lực tranh đoạt quyền lực và mục tiêu giành được quyền lực tối cao . Sau khi đã nắm trong tay quyền lực tối cao , sẽ thâu tóm thiên hạ về của riêng mình - một mình một cõi !
  Thực ra quyền lực tự nó không có tội tình gì . Quyền lực là phương tiện , điều kiện giúp cho việc điều hành , tổ chức , quản lý xã hội , lãnh đạo đất nước tăng phần chính danh và hiệu quả . Nhưng nếu quyền lực rơi vào tay chính khách xôi thịt , nuôi mộng bá quyền ...thì sẽ là hiểm họa cho đất nước . Diễn trình của vong thân trong quyền lực khởi đầu từ tranh giành quyền lực đến độc chiếm quyền lực , rồi từ độc tài dẫn đến độc tôn . Xưa nay những kẻ vong thân trong quyền lực phóng tâm đuổi theo và leo lên các nấc thang địa vị để có được vị trí cao nhất . Và để đạt được mục tiêu này họ sẵn sàng giẫm đạp lên các vật cản , sẵn sàng triệt hạ các đối thủ ngáng chân họ . Thông thường các chính khách xôi thịt hay dựa vào nhân dân , lấy nhân dân làm hậu thuẫn . Nhưng khi đã tóm thâu quyền lực rồi thì họ trở thành nhà độc tài ;  nhân dân trở nên thành phần đối lập . Khi nhân dân trở thành vật cản , ngáng chân thì họ sẵn sàng ra tay đàn áp .
Sở dĩ quyền lực làm hư hỏng con người , làm con người tham quyền cố vị  là vì quyền lực là mẹ đẻ mọi thứ trên đời . Có quyền lực là có tất cả !Vì thế cho nên trên hầu hết các chính trường đều xảy ra thanh trừng , đấu đá , trừ khử , giết hại nhau . Giai đoạn đầu là đấu đá rồi thỏa hiệp để cộng sinh cộng hưởng ; đến giai đoạn khốc liệt thì đấu đá không khoan nhượng , một mất một còn !Vong thân trong quyền lực không những đánh mất chính mình mà còn có nguy cơ mất cả mạng sống !

      Nhìn chung , vong thân là một hiện tượng tâm lý - một căn bệnh nguy hiểm !Mầm mống của căn bệnh này là đam mê thái quá . Đam mê vốn dĩ là yếu tố cần và đủ để thăng hoa, thăng tiến ; nhưng cái gì thái quá cũng không tốt . Những hiền sĩ , đạo gia ngày xưa luôn đề cao sự quân bình , tiết độ ( température). " ĐẠT THÂN QUÂN TỬ " là tên gọi các bậc hiền triết LUÔN LUÔN LÀ CHÍNH MÌNH !Đạt thân trái nghĩa với vong thân ! Nếu không đạt được trình độ đạt thân thì ít ra cũng đừng để rơi vào trạng thái vong thân !
                           



                                   

Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

TIẾNG TA CÒN NƯỚC TA CÒN


" ...Tiếng ta còn  nước ta còn ... "Đó là câu nói lịch sử của Phạm Quỳnh - một nhà văn hóa , một sĩ phu Bắc hà - để lại cho dân tộc Việt Nam một thông điệp quý giá trước khi ông bị xử bắn năm 1945 . Sở dĩ cho đây là câu nói lịch sử vì nó gắn liền với vận mệnh của đất nước trong suốt bốn ngàn  năm lịch sử . Hoàn cảnh lịch sử của Việt Nam gắn với hoàn cảnh địa lý đặc thù là ở sát nách với một anh hàng xóm khổng lồ mà xấu bụng luôn muốn nuốt chửng đất nước ta ; luôn muốn đồng hóa dân tộc ta bằng con đường bôi xóa tiếng nói và chữ viết của dân tộc ta .

    Ngược dòng thời gian , kể từ triều đại Hùng Vương và cuộc khởi nghĩa thất bại của Hai Bà Trưng cho đến ngày nay ta có thể khẳng định rằng TIẾNG NÓI , NGÔN NGƯ CỦA MỘT NƯỚC LÀ CÁI HỒN CÁI HẠNH CỦA NƯỚC ĐÓ , LÀ CHỨNG MINH THƯ XÁC ĐỊNH CHỦ QUYỀN CỦA DÂN TỘC ĐÓ .Ngôn ngữ có trường tồn thì nền độc lập tự chủ mới trường tồn . Vì vậy trong nhất thời ta có thể bị mất đất , mất đảo , mất biển ,..nhưng nhất định không để mất tiếng nói , mất chữ viết . Bởi vì nếu mất tiếng thì sẽ không còn cơ hội phục hồi các thứ đã mất !.

  Tiếng nói và chữ viết của ta trôi theo vận nước thăng trầm qua nhiều thời đại . Kể từ triều đại Hùng Vương ( tồn tại cho đến năm 43 sau công nguyên ) , VN là một nước độc lập với nền văn hiến điển chương riêng , chữ viết riêng , luật pháp riêng , phong tục tập quán riêng . Theo sử gia Lê Mạnh Thác trong " Lục độ tập kinh " thì " đây là một triều đại xây dựng hoàn chỉnh , một cơ cấu công quyền trên cơ sở thuộc hệ thống luật pháp , có nền văn hóa, văn học , khoa học kỹ thuật riêng , có hệ thống chữ viết , lịch pháp , kỹ thuât nông nghiệp VN".
 Năm 41 sau CN ,Hán Quang Vũ Đế Lưu Tú hạ lệnh cho  Mã Viện mang quân sang xâm chiếm VN . Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa , lãnh đạo cuộc kháng chiến kéo dài 3 năm . Cuộc chiến Hoa - Việt ( 40- 43) là cuộc chiến quy mô tầm cỡ giữa 2 nhà nước . Mã Viện tuy có thắng trận  song không dễ dàng vì phải đương đầu với một lực lượng đối phương chiến đấu một cách ngoan cường ! Sau khi chiến thắng , Mã Viện đã xử chém 1/3 dân số VN và tru di tam tộc các dòng họ Trưng , Thi ...Tổn thất về nhân mạng , về chủ quyền quốc gia tuy to lớn nhưng đáng kể nhất là chữ viết !.Trong bản điều tấu lên vua Lưu Tú - người sáng lập ra nhà Đông Hán - Mã Viện tâu rằng : " VN có luật lệ riêng có phong tục riêng , tiếng nói khác với nhà Hán , nếu muốn đồng hóa chúng nó ta phải xóa bỏ ngôn ngữ chúng nó " Lẽ tất nhiên vua Tàu chuẩn y lời đề nghị của Mã Viện vì mục đích cuối cùng của cuộc chiến Việt -Hoa là đồng hóa cho được Việt tộc . Thế rồi tiếng Việt bị xóa bỏ ; Việt luật được thay bằng Hán pháp , bao nhiêu di sản trống đồng bị thu gom . Nhìn chung toàn bộ kiến trúc thượng tầng của  nhà nước Hùng Vương bị triệt phá , thay vào đó là bộ máy kềm kẹp nô dịch theo luật nhà Hán . May thay , nhân dân ta dù mất nước nhưng vẫn giữ được cái hồn cái hạnh . Bề ngoài tỏ ta hợp tác học chữ Hán , viết chữ Hán nhưng vẫn giữ lại tiếng nói của nước Nam mình . Lại biết kiên trì giữ vững phong tục , luật lệ ,...nên Tộc Việt là dân tộc duy nhất trong bách Việt không bị đồng hóa !
  Có một điều ngạc nhiên và thú vị là từ khi bị mất nước ( 43 sau CN) cho đến năm 100 sau CN , chưa đầy 60 năm , bộ máy kềm kẹp của quân thù bị công phá mạnh mẽ dẫn đến tan rã vào năm 180 . Chính nhờ vào tư tưởng và văn hóa Phật giáo vừa được hội nhập , dân trí được khai phóng , tâm trí Việt được khơi mở ; những phần tử văn hóa nô dịch trong nước phải thất thế . Bọn ác trí thức dua nịnh , tâng bốc văn hóa Hán tộc tuyên truyền xuyên tạc rằng :" Việt là vượt qua lễ nghĩa " 
ý nói lễ nghi hình thức kiểu Tàu . Chúng ca ngợi thiên triều Trường An là trung tâm của thiên hạ hoặc đất Hán là trung tâm của trời đất . Những luận điệu này liền bị Mâu Tử - một đại trí thức Phật giáo - đánh sập trong tác phẩm Lý Hoặc Luận . Từ một nền văn hóa nô dịch theo luật pháp nhà Hán những nhà trí thức Phật giáo đã mở ra một nền văn hóa khai phóng khiến cho những Hoa kiều sinh sống ở An Nam không những không đồng hóa được dân ta mà còn bị người nước ta đồng hóa ngược lại , biến họ thành người Việt hành xử theo phong cách Việt . Điều đó chứng tỏ một cách hùng hồn rằng dù mất nước mà vẫn giữ được hạnh thì không thể bị kẻ thù đồng hóa . Cái hạnh đó là ngôn ngữ , chữ viết . Ngôn ngữ là cái hạnh , cái hồn của Tổ quốc . Lãnh tụ chính trị nào cho rằng Tổ quốc không có nghĩa là đồng về ngôn ngữ , cùng 1 lãnh thổ tức thị ý đã chối bỏ Tổ quốc .
  Dưới thời Pháp thuộc , hưởng ứng phong trào duy tân do cụ Phan Chu Trinh xướng xuất với khẩu hiệu khai dân trí , chấn dân khí , hậu dân sinh ; các nhà chí sĩ lập ra các trường Đông Kinh Nghĩa Thục để dạy chữ Quốc ngữ . Nhờ vậy mà chữ Quốc ngữ tâm hồn Việt được mở mang và ngày thêm hoàn chỉnh .

   Đáng buồn là ngày nay lại có âm mưu xóa bỏ chữ Quốc ngữ với chiêu bài " Cải tiến Tiếng Việt " .  " Cải tiến " chỉ là khúc dạo đầu , âm mưu thâm độc theo sau là mở đường cho chiến lược xóa bỏ Tiếng Việt . Xóa bỏ Tiếng Việt để thay thế vào đó là một kiểu chữ Tàu cho người Việt - một loại tiếng Việt Hán hóa , phiên âm theo tiếng Tàu ( đơn âm Quang thoại , Bạch thoại ) Người tự xưng là chủ biên " bộ chữ cái Tiếng Việt mới " là ông Phó Giáo sư tiến sĩ Bùi Hiền .

Ta xem bảng so sánh dưới đây mới thấy cách phát âm Tiếng Việt mới của Bùi Hiền giống tiếng Trung như thế nào :
     TIẾNG VIỆT        TIẾNG TRUNG         TIẾNG VIỆT mới của Bùi Hiền

      Dân tộc                 Zan                                    Zân  tộk

      Giáo dục               Záo Zu                               Záo Zụk

       Giao dịch             Zao Zi                                Zao Zịk

       Lạnh giá               Lan Za                                Lạn zá

       Chính phủ            Cin Fu                                  Cín Fủ

Theo tác giả Nguyễn Hoàng Hân thì " bộ chữ cái tiếng Việt mới " này hoàn toàn là do " Cục ngôn ngữ Trung Quốc " biên soạn xong vào tháng 2 / 1998 . Cục này chuyên nghiên cứu chiến lược địa phương hóa ngôn ngữ của Tàu dành cho các khu tự trị như Tây Tạng , Tân Cương , Nội Mông . Mục đích là để cho dân của các nước nầy tập làm quen dần với tiếng Tàu trước khi sát nhập vào Đại Hán . Bộ chữ cái Tiếng Việt mới nói trên được giao cho Bùi Hiền - kẻ thừa sai- để thực hiện ý đồ Hán hóa dân Việt . "Trung Quốc đã làm điều nầy cho VN như đã từng làm cho Tây Tạng , Tân Cương , Nội Mông . Tạo ra một thứ tiếng Tàu riêng cho từng vùng , từng khu vực nhằm mục đích đánh lừa dân ở vùng đó , trước khi tiêu diệt ngôn ngữ của dân tộc đó , rồi đồng hóa một cách âm thầm do ngươi bản xứ lãnh đạo , chỉ huy " ( Nguyễn Hoàng Hân)

   Xóa bỏ ngôn ngữ của một dân tộc là một tiến trình lâu dài nhằm thực thi phương án sát nhập . Thời hạn đặt ra là 60 năm bắt đầu từ năm 2020 . Tiến trình sát nhập được thực hiện theo từng bước : sát nhập đất , sát nhập biển , sát nhập kinh tế , sát nhập quốc phòng , an ninh , gián điệp , tình báo , nhân dân ,và cuối cùng là sát nhập văn hóa bằng con đường xóa bỏ ngôn ngữ bản địa . Xóa bỏ ngôn ngữ là cơ sở để đồng hóa một dân tộc . Và khi dân tộc đã bị đồng hóa rồi thì không còn cơ hội để phục quốc .
 Một dân tộc bị mất nước nhưng vẫn giữ được cái hồn cái hạnh của Tổ Quốc tức là giữ được tiếng nói ngôn ngữ của dân tộc mình thì vẫn có cơ hội phục quốc . Tỷ như dân tộc Do Thái bị mất toàn bộ lãnh thổ , lưu vong khắp mọi nơi , nhưng cuôi cùng đã về được quê cha đất Tổ để lập Quốc !

    Tóm lại , câu nói của Phạm Quỳnh là một câu nói lịch sử vì nó mang  đầy đủ tính chất của lịch sử ( sử lịch ) và triết lý của sử tính .Nhất là ứng dụng vào hoàn cảnh địa lý của VN thì câu nói đó có giá trị như một thông điệp tối hậu , một lời trăn trối tâm huyết : " Tiếng ta còn , nước ta còn .." .Những ai còn mang dòng máu Việt hãy cố giữ lấy cho bằng được cái hạnh cái hồn của dân tộc Việt !

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

CHUYỆN XUÂN ĐẾN ,XUÂN ĐI ,HOA NỞ, HOA TÀN

  Chuyện xuân đến , xuân đi , hoa nở , hoa tàn trong mắt người đời còn lắm nhiêu khê . Nhiêu khê là bởi người đời cứ mãi cuốn theo sự tuần hoàn của trời đất . Trong con mắt của bậc thấu thị thì vẫn cứ an nhiên trước mọi biến dịch của vạn pháp !.Dù vạn pháp có liên lỷ biến di thì vẫn cứ như thị như nhiên .Một cái nhìn như thế được hiển lộ trong một bài thi kệ của thiền sư Mãn Giác :

    Xuân khứ bách hoa lạc 
Xuân đáo bách hoa khai 
Sự trục nhãn tiền quá 
Lão tùng đầu thượng lai 
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận 
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai 

( Xuân đi trăm hoa rụng 
Xuân đến trăm hoa nở 
Việc đời theo nhau qua 
Già về trên mái tóc 
Đừng bảo xuân tàn hoa rụng hết 
Đêm qua sân trước một cành mai )

Thường khi trong chốn thiền môn , khi sư phụ cảm thấy mình sắp viên tịch bèn gọi chúng đệ tử lại để dĩ tâm truyền tâm bằng một bài thi kệ . Bài thi kệ trên vốn không có tựa đề . Nhà bác hoc Lê Quý Đôn đã đặt cho cái tên : CÁO TẬT THỊ  CHÚNG ( Có bệnh dạy chúng đệ tử )
  Bài kệ mượn cảnh sắc mùa xuân với sắc xuân , ý xuân để biểu đạt tâm xuân : Xuân đi thì hoa tàn rơi rụng ; xuân đến thì hoa cười tươi nhuận . Việc đời thì cứ trôi nhanh qua trước mắt ; tuổi già về nhanh trên mái tóc !Nhưng đừng bảo rằng HOA TÀN LÀ XUÂN TẬN !
      Vì sao như thế ?
Xuân đi hay xuân đến , hoa tàn hay hoa nở cũng chỉ là sự luân chuyển , biến dịch . Cái thường hằng vĩnh cữu vẫn là xuân . Hằng và Chuyển hiện hữu cùng một lúc trong cùng thực thể .Tỷ như suối là hằng , nước suối chảy là chuyển . Dòng đời chẳng khác dòng sông . Dòng đời là dòng sông trôi chảy trong vô cùng của thời gian , trong vô tận của không gian ! Khổng Tử nói :" Trôi chảy như thế kia đêm ngày chẳng dứt " ( Thệ dã như tư phù bất khả trú dạ )
  Hoa mai là biểu tượng của mùa xuân . Mai cũng là khả tính của sự vĩnh hằng .
  Tứ thời bát tiết là tuần hoàn của vũ trụ :Xuân qua , Hạ tới , Thu về , Đông lại ; Đông mãn , Xuân sang . Sự đời ,tuổi tác cũng trôi nhanh theo với thời gian . Thời gian như vó câu qua cửa sổ ! " Thịnh suy như giọt sương trên ngọn cỏ " ( Vạn Hạnh thiền sư ) . Soi gương thấy " Sáng tóc xanh mà chiều đã tuyết sương " ( Lý Bạch ) . " Cái già sòng sọc nó thời theo sau " ( Tản Đà ) . Sự đời và xuân sắc ...thảy đều hư huyễn ...Nhưng trong hư huyễn chuyển dịch vẫn là Vĩnh hằng . Thay vì bị lôi kéo cuốn hút vào hư huyễn dịch chuyển chi bằng hội nhập vào cái thường hằng của vũ trụ . Bấy giờ mới bừng con mắt thấy :" Đêm qua sân trước một cành mai ". Con người ta vì hư huyễn , biến dịch mà đâm ra nghi ngờ mọi thứ ; lấy chuyện xuân lai , xuân khứ làm điều , đâu ngờ hoa rụng hoa cười vẫn là xuân :
    "Xuân lai xuân khứ nghi xuân tận 
  Hoa lạc hoa khai chỉ thị Xuân " 
                 ( Chân Không thiền sư )

   Trú trong hiện tại bây giờ và ở đây ( ici et là ) nhìn sâu và lắng nghe với cái tâm bản tịnh không bị chi phối ,không bị cuốn theo ngoại cảnh ...sẽ cảm nhận được khả tính của mùa xuân vĩnh hằng !


Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

NĂM CON CHÓ " TÁM" CHUYỆN GIẢ CẦY

   
 
    Chó là một con vật nuôi thường gần gũi với con người . Chó còn là con vật trung thành và giúp ích nhiều cho chủ . Chó cũng là môt con vật chịu nhiều hàm oan nhất . Cái gì xấu xa , hạ tiện nhất đều ví như chó : đồ chó , đồ chó đẻ, khổ như chó , ..Và có những người muốn ăn thịt một con chó , họ liền tìm cách gán cho nó một cái tội . Thế nhưng lắm khi muốn ăn thịt chó mà không có chó để thịt , họ bèn nghĩ cách chế biến thịt heo thành thịt chó và họ gọi đó là món thịt giả cầy . Ác nỗi ,món thịt giả cầy không những khoái khẩu trong giới ghiền thịt chó mà còn nhanh chóng phổ cập trong xã hội đầy trí trá , lừa mị .

    Món thịt giả cầy được giới ưa chuộng hết lời khen ngợi với nhiều mỹ từ " ngon bất bại ", "ngon hết ý ", " ngon miễn bàn ". Tất cả những lời khen này đều hàm ý : tuy giả mà ngon như thật . Khởi đi từ chuyện giả mà như thật nầy , xã hội phát sinh ra lắm thứ "giả cầy " :hàng hóa giả cầy , đạo đức giả cầy , dân chủ giả cầy ,..
 Tỷ như hàng hóa " giả cầy "là hàng nhái các thương hiệu nổi tiếng được nhiều người ưa chuộng ; tỷ như đạo đức giả cầy là loại đạo đức giả " thấy vậy mà không phải vậy " như Nhạc bất Quần trong Tiếu ngạo giang hồ ,...
   Nếu hàng giả cầy có tính chất lừa đảo về tài chánh thì loại đạo đức giả cầy có nguy cơ làm băng hoại nếp sống phong hóa của con người . Hiện nay , tại tỉnh Vĩnh Phúc có Văn miếu thờ Khổng Tử được xây dựng với kinh phí 271 tỷ đồng , diện tích chiếm đến 4,2 ha .Theo quan điểm của chủ đầu tư dự án ( của sở Văn Hóa , thông tin , du lịch )thì việc xây dựng Văn miếu này nhằm mục đích giáo dục đạo đức  , khai hóa dân trí . Thực ra , chẳng phải đến tận ngày nay VN mới có văn miếu để thờ Khổng Tử ; từ xa xưa VN cũng như các nước Châu Á theo đạo Nho đều có Khổng miếu . Vào những năm 1069 Vua Lý Thánh
Tông lần đầu tiên lập văn miếu thờ tượng Khổng Tử và Thất thập nhị hiền .Đạo Nho thực chất là một triết lý nhân sinh , dạy đạo làm người , cách làm Vua và đạo làm quan . Khái niệm"làm chính trị "theo Nho gia được diễn dịch từ đạo đức Khổng Mạnh . Còn đạo đức giả cầy diễn dịch từ chính trị . Việc " xuất khẩu Khổng Tử " ra thế giới của Trung Quốc ngày nay nhằm mục đích chính trị . Sau khi trổi dậy làm cường quốc kinh tế thì TQ cũng muốn chứng tỏ mình còn  là cường quốc văn hóa , xứng đáng đóng vai trò lãnh đạo thế giới .
  Văn miếu thờ Khổng Tử ở Vĩnh Phúc ở miền Bắc nước ta cũng nằm trong chiến lược nầy của TQ.
Thực tế thì Khổng học và Nho học đã bị khai tử cùng với các nho sĩ , trí thức từ thời cách mạng văn hóa .
Nếu vì mục đích giáo dục , khai hóa,..thì ở nước ta không thiếu hiền tài lỗi lạc về  tài năng và nhân cách xứng đáng xây dựng Văn miếu để thờ như Chu văn An , Nguyễn Bỉnh Khiêm ,...
  Công trình xây dựng Văn miếu ở Vĩnh Phúc hoàn thành và đã diễn ra một cuộc tranh cải giữa phe chủ trương xây văn miếu và phe học giả , giáo sư tiến sĩ về vấn đề nên hay không nên thờ bài vị Khổng Tử :
   - Văn miếu chỉ thờ Khổng Tử là không đúng ..
  -Văn miếu nên thờ thêm các danh nhân Việt Nam ...
 - Văn miếu Khổng Tử chỉ thờ Khổng Tử
    Cuối cùng UBND tỉnh Vĩnh Phúc đưa ra quyết định tối hậu :" Văn miếu không thể không thờ khổng Tử " !

     Một cuộc tranh luận chỉ xoay quanh vấn đề hình tượng chắc gì đã vì thực chất . Cũng như khi thực hiện món thịt giả cầy các tay đầu bếp đã tranh cải về việc gia giảm gia vị vào món ăn để cho mùi vị giống với thịt cầy nhất - nhưng thực chất thì giả cầy thì ..chỉ là giả cầy !

      Nhân đón chào năm Mậu Tuất , bàn chuyện " giả cầy " để trả lại công bằng cho loài chó và cũng để giải oan cho loài vật đáng yêu đáng quý nầy .
Trong một xã hội vàng thau lẫn lộn , thật giả bất minh thì việc oan khiên ,oan khuất diễn ra như cơm bữa . Từ món thịt giả cầy , xã hội phát sinh ra vô số các thứ " giả cầy ". Thậm chí dân chủ cũng " giả cầy " ..Nhưng có một sự thật không chối cải là CÁI THẬT BAO GIỜ CŨNG ĐÁNG QUÝ VÀ TRƯỜNG TỒN , BẤT DIỆT .


Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

NgườiTHẦY của tôi

Cô bất tai cô tai cô tai (*)
Tôi xin mạn phép Khổng Tử buông lời bắt chước :
Sư bất tai sư tai sư tai !?
 Thầy không ra Thầy mà cũng bảo là Thầy sao ?!
Đã là Thầy thì phải có tư cách mẫu mực mô phạm . Còn Thầy mà bảo học trò hãy nghe những gì thầy nói mà đừng làm theo những gì thầy làm thì hởi ôi chẳng phải là thầy . Hạnh phúc thay cho những ai có được một người Thầy đúng nghĩa , chính danh .
 Tôi may mắn có được cái hạnh phúc ấy .
Thầy tôi  là một giáo sư lão thành vừa dạy học vừa viết sách vừa thực sống theo những gì mình nói và  viết – suốt một đời làm nghề giáo :Thầy NGUYỄN ĐĂNG THỤC . Cách nay gần bốn mươi năm tôi vừa là học trò Thầy vừa phụ khảo ,phụ giảng cho Thầy . Vào mùa xuân năm 1976 tôi đến thăm thầy và không ngờ đó là chuyến thăm cuối cùng ; bởi từ đó đến nay tôi không còn gặp Thầy nữa .

Theo phong tục xưa , tôi đến thăm Thầy vào mùng ba Tết .
Nơi ở của Thầy đúng là cảnh lâm tuyền mà nếp thị  thành . Một ngôi nhà ngói cổ đơn sơ tọa lạc giữa một khu vườn rộng trồng cây ăn trái . Ngôi nhà có ba gian . Gian chính thờ Phật , hai gian bên thờ ông bà và   tiếp khách . Còn nơi làm việc của Thầy là một căn nhà riêng biệt nằm vuông góc với ngôi nhà . Thầy mời tôi ngồi . Thầy tiếp tôi như tiếp một đồng nghiệp  Tôi ngồi xếp chân ở một bên không trực diện với Thầy . Thầy tự tay châm trà , còn tôi đưa hai tay vin vào tách trà . Đó là cách giao tiếp với người lớn mà học sinh ngày đó được dạy như vậy . Sau vài câu chuyện thăm hỏi , Thầy đưa tôi sang tham quan căn nhà làm việc của Thầy . Căn nhà  có nhiều phòng , trong phòng có nhiều bàn viết , mỗi một bàn viết gánh một tác phẩm đang còn dỡ dang , kèm theo là mớ hồ sơ tài liệu nghiên cứu  .Những bài viết của Thầy thuộc nhiều đề tài song chung quy là TINH THẦN TAM GIÁO ĐỒNG NGUYÊN  ( Nho -Phật -Lão quy về một nguồn ) .Tôn chỉ của thầy là đồng quy nhi thù đồ , nhất trí nhi bách lự . Nghiã là quy về chỗ giống nhau nhưng bằng nhiều đường khác nhau.Nhiều cách nghĩ khác nhau nhưng rốt cùng cũng nhất trí với nhau . Với tôn chỉ nầy thì không những chỉ có Nho Phật Lão đông quy mà sẽ có sự hòa đồng giũa triêt lý đông và tây , giữa khoa học và và đạo học . Bởi vì “ở phương đông có thánh nhân ra đời thì tâm ấy đồng , ý ấy đồng ; ở phương tây có thánh nhân ra đời thì tâm ấy đồng , ý ấy đồng “. Nếu đạt được tôn chỉ nầy thì sẽ không có hận thù ,không có chiến tranh , không còn khũng bố . Bấy giờ sẽ bốn biển một nhà , năm châu một chợ . Sự hòa đồng trên chỉ có thể thành tựu ở Việt nam . Vì hoàn cảnh địa lý và vị trí đắc địa của Việt Nam là GIAO ĐIỂM  cho đồng quy ,  hòa đồng mọi tư tưởng dị biệt . Việt nam là ngã tư của những nền văn minh trên thế giới  ( carefour de civilization). Theo Thầy thì hai chữ GIAO CHỈ , GIAO CHÂU là con đường gặp gỡ ( Trung - Ấn , Á –Âu )chứ không phải là hai ngón chân cái giao nhau như nhiều người lầm tưởng . Có lẽ vì vậy mà gần  đây các cường quốc không ngại ký những hiệp ước đối tác toàn diện với Việt nam .
 Hoài bảo cả một đời của Thầy là xây dựng một nền QUỐC HỌC  cho Việt nam , một nền văn  hóa thuần túy Việt Nam   mà tinh thần tam giáo đồng nguyên là cốt lõi của nền văn hóa đó . Quốc học được xem như một giáo trình bắt buộc giảng dạy ở các Đại học .Quốc học được coi như là cái gốc vững chắc để đón nhận những nhánh văn hóa ngoại lai cấy ghép vào . Nếu cái gốc không vững chắc thì sự cấy ghép sẽ không tựu thành , thậm chí có nguy cơ lai căng mất gốc .
 Giáo sư Heinrich Zimmer cho rằng nền giáo dục cũng như triết học Á đông là ở  NẾP SỐNG chứ không phải ở lý thuyết đầu môi . Điều quan trọng không phải là những gì thầy viết , điều quan trọng là những điêù Thầy thực sống với những gì đã viết   . Điều quan trọng không phải là ngôn thuyết mà là thân giáo . Không phải dùng lời thuyết giáo suông mà lấy bản thân làm gương mẫu ,  dùng tâm mình để chuyển tánh(transformation ). Trong con người của Thầy có ba dòng chảy : Khổng , Phật , Lão . Về Khổng giáo Thầy tổ chức gia đình thành một nếp sống nho phong , lễ giáo ; hành xử giao tiếp ngoài xã hội với một phong thái điềm đạm , khiêm cung , tín nghĩa , tiết độ . Về Phật giáo Thầy đã chọn đây là bến đỗ tâm linh ; về Lão giáo Thầy sống theo nếp nhàn của Lão Trang ; nhàn nhã tự nhiên trong cái đa đoan bận rộn – lấy cái làm mà không làm , lấy cái không làm mà làm ( dĩ vi nhi vô vi , dĩ vô vi nhi vô bất vi ) .
 Vừa giảng bải trên giảng đường , vừa đảm nhiệm chức trưởng khoa , vừa liên tục cho ra đời nhiều đầu sách , vừa nhận làm patron cho sinh viên cao học vv …nhưng lúc nào Thầy cũng ung dung tự tại . Chính nếp sống của Thấy , tư cách phong thái của thầy đã cảm hóa được biết bao kẻ hậu học . dạy về đạo , viết về đạo , sống trong đạo , không màng danh lợi  . Trong bốn mươi năm tuổi nghề Thầy đã cho ra đời trên năm mươi tác phẩm văn học , đạo học , triết học . Học trò của Thầy nhiều người đã thành danh .

   Những giáo sư giảng viên đại học ngày nay sống thực dụng , vụ lợi hơn là vì lý tưởng giáo dục .Thay vì dành thời giờ nghiên cứu và giảng dạy , họ dạy hết trường này qua trường khác theo chế độ thỉnh giảng .Giáo sư thì lạm phát mà công trình nghiên cứu thì ít oi . Nền giáo dục của ta nghèo học giả chỉ giàu bằng giả .Đó là chưa kể tệ nạn nhận phong bì của sinh viên , nhận lời mời ăn nhậu của sinh viên có nhu cầu xin điểm .Sinh viên biến người thầy thành công cụ để tiến thủ một cách bất chính . Không chỉ ở bậc đại học mà ngay đến bậc mầm non  mẫu giáo cũng lắm điều để bàn . Cô nuôi dạy trẻ yêu tiền hơn yêu trẻ - lại có cả bạo hành trẻ -Học sinh lớp một cũng bị cô giáo lùa về nhà để dạy thêm …Một nền giáo dục vụ lợi kiểu nầy thì mong gì tương lai của các thế hệ mai sau .Trong hiện  tại , nghĩa ân sư , tình thầy trò bị xói mòn , mai một . Câu nói “ dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo “ trở nên sáo mòn vô nghĩa .Thầy vô đạo thì trò còn gì để mà trọng , còn ai để mà tôn kính ! Chẳng trách học trò ngày nay thất lễ với thầy . Nghề nào cũng phải có đạo của nghề đó . Cái đạo của nghề dạy học là lòng yêu thương học sinh . Không những yêu thương mà còn phải biết trân quý mầm non của đất nước . Nhà vi trùng học Yersin có một câu nói rất hay về đạo làm thầy :  Ta đến với một đứa trẻ vì một lòng thương và một lòng kính . Thương vì hiện tại của em và kính vì tương lai của mà em có thể có
  Làm thầy mà không biết yêu thương học trò không biết nâng niu trân trọng tương lai của học trò , không mô phạm chuẩn mực thì đâu phải là thầy !
 Sư bất tai sư tai sư tai ?!

  Ngày xuân năm nào đi thăm thầy cũ đã gợi lại trong tôi nỗi niềm trắc ẩn trước thực trạng của giáo dục hiện nay . Biết bao người đã mong chờ và tự hỏi  không biết trong lần cải cách tới có thay đổi được gì không ?Riêng tôi , tôi may mắn có được một  người Thầy đúng nghĩa , chính danh.

 Thầy tôi đã giảng về đạo , viết về đạo và thực sống trong đạo  với những gì Thầy nói Thầy viết trong suốt cuộc đời làm nghề dạy học !


(*) Cô là cái cốc uống rượu có góc vuông . Về sau cốc uống rượu không có góc vuông nữa vẫn được gọi là cô .
Trong thuyết chính danh Khổng Tử than : Cốc không là cốc, cũng gọi cốc sao, cũng gọi cốc sao ?!