Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Hồ Ngọc Đại , một nhân vật hiển dị hoặc chúng

   
    Giáo sư Hồ ngọc Đại đã từng gắn chặt đời mình với GD. Ông đã bỏ cả tuổi xuân để sang học ở Liên Xô ( cũ ) rồi đến Trung Quốc làm nghiên cứu sinh , học tập nghiên cứu khoa công nghệ GD ( công nghệ GD thực nghiệm ). Sau 1975 , ông về nước tổng kết công trình nghiên cứu và mở trường tư thục thực nghiệm công nghệ GD - mà cái chính là dạy đánh vần kiểu mới . Bốn mươi năm sau , chương trình thử nghiệm mới được thẩm định và chính thức gia nhập chương trình hiện hành ( đã được cải cách từ năm 2000).
    Non 40 năm âm thầm lách luật , nay vừa công khai bạch hóa với bộ sách Tiếng Việt 1 , bỗng bị dư luận phản ứng dữ dội . Phản ứng về nội dung sách và phản ứng về những câu phát ngôn kỳ lạ chưa từng nghe trong lịch sử GD !

   Trong thiên hạ có những cuồng sĩ nói ra những điều kỳ lạ , quái gỡ, cố tình tạo ra cái mới gọi là cách tân ( thật ra là chỉ làm mới cái cũ ) gọi là lập dị để mê hoặc người đời . Trong nhà Phật cũng có loại sư " hiển dị hoặc chúng " . Nay trong giáo dục cũng có một ông giáo sư Hồ Ngọc Đại cũng nói ra như thế !
Trong nhiều phát ngôn có sắc thái sấm ngôn , huyền bí , giáo sư Hồ Ngọc Đại đã làm dư luận choáng ngợp , kinh hoàng .

 -  Hồ Ngọc Đại nói :" Trẻ con phải học những thứ chưa ai được học . Giáo dục hiện đại là làm sao trở thành chính nó , không noi gương ai ". Thật là tù mù khó hiểu ! Những thứ CHƯA TỪNG CÓ  là thứ mà NHÂN LOẠI CHƯA HỀ CÓ  chăng ? Cái ham muốn TRỞ THÀNH CHÍNH NÓ  cũng là không tưởng . Hữu thể ( con người cũng như vạn vật ) vốn dĩ không có tự tính . Tính thể vốn là không . Hiện thực vừa trở thành  tính thể lập tức tự hủy diệt ngay để một thể tính khác tựu thành . Liên lỷ và miên tục . Cho nên trở thành chính nó hay gì gì thì cũng sẽ tiếp tục trở thành . Hạt mầm phải được phá vỡ thì cây mới ra cây .

- Hồ Ngọc Đại nói :" Nhiều người hiện nay thường dạy con theo kiểu noi gương các bậc thánh hiền , còn tôi thì không . Bởi nó là NỀN GD ĐẦY ẢO TƯỞNG " ( Ông còn nói không được đem quá khứ để dạy lớp trẻ ). Cách nói này mặc nhiên phủ nhận truyền thống , hủy hoại văn hóa . Trong khi GD là một trong nhiều nội hàm của văn hóa và có nhiệm vụ kép với văn hóa . Văn hóa lại là phần hồn của một nước . Văn hóa cũng là văn minh và cũng là GD . Đối với văn hóa GD có nhiệm vụ kép :" GD vừa xây dựng văn hóa cho ngày mai thụ hưởng , vừa vun bồi kế thừa truyền thống văn hóa của ngày hôm qua . Nói gọn là xây dựng cái mới và vun bồi , kế thừa cái cũ .
   Ý mới rút từ kinh nghiệm cũ
   Mai tàn lưu lại chút hương xưa
( "Nhậm vận tự sinh kim nhật ý
  Hàn hoa chi tác khứ mai hương" )

  Thánh hiền , tiền bối , biểu trưng cho thiện lành , biểu tượng chân , thiện , mỹ . Không noi gương họ thì noi gương ai? Miếu Khổng Tử nào cũng có thờ " thất thập nhị hiền ". Một nền GD đoạn tuyệt quá khứ mới là ảo tưởng !

- Hồ Ngọc Đại nói :"Phụ huynh KHÔNG ĐƯỢC CAN THIỆP  vào việc học của con cái ". Phát ngôn này xóa bỏ nguyên lý GD kết hợp với gia đình và xã hội . Thật ra vai trò của phụ huynh quan trọng không kém vai trò của Thầy Cô trong việc dạy trẻ . Đặc biệt là vai trò của người mẹ . Tiếng Mẹ đẻ là tiếng nói từ thuở nằm nôi . Mẹ còn di dưỡng tâm hồn của trẻ từ lúc còn thơ ...

   Hồ Ngọc Đại còn nói rằng 4 thời kỳ khoa học tiến bộ là : 1.0 hơi nước ; 2.0 máy nổ ; 3.0 máy tính ; 4.0 máy NGHĨ .
 Như ông nói thì vô tình ông ta đã xem con người là một cỗ máy !
Nói đến dạy học là nói đến cách nói làm sao cho người cho con người ta hiểu . Dạy mà nói nhiều quá , nghĩ xa vời quá , ... sẽ biến trẻ thành cụ non - cũng như già mà còn ấu trĩ !

  Công bằng mà nói , gs Hồ Ngọc Đại nặng lòng với lý tưởng GD , đã từ chối quan quyền nguyện làm thầy giáo dạy lớp 1 . Ông muốn đem lại niềm vui hạnh phúc cho trẻ bởi kiến thức là tri thức vui ( Savoir gai - Nietzsche ). Nhưng nhược điểm của ông là nói nhiều hơn làm . Những phát ngôn của ông cọng với phong cách trịch thượng của ông đã không phù hợp chút nào với một nhà giáo dục !
  Nguy hiểm nhất là não trạng tự cho mình vĩ đại , tự cho mình là vĩ nhân . Trong cấu tự chữ Hán có chữ XÚ  được cấu tự bằng chữ TỰ  và chữ ĐẠI .
 Đây cũng là bài học cho những trí thức khoa bảng mang thói HỌC PHIỆT !
 

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

THẢM HỌA HỌC PHIỆT trong CẢI CÁCH GIÁO DỤC !

 
   Trong nhiều năm nay , những cải cách chỉnh lý trong giáo dục cũng chỉ quanh quẩn việc thay đổi chương trình , thay sách giáo khoa , thay đổi quy chế thi , ..v..v ..
Đặc biệt năm học này ( 2018- 2019 ), việc cải cách GD mang tính công nghiệp rõ nét hơn với bộ sách giáo khoa Tiếng Việt 1 ( công nghệ giáo dục ) khiến dư luận xôn xao , phụ huynh hoang mang về cách đánh vần , dạy âm , dạy chữ . Giáo sư Hồ Ngọc Đại phân tích chi li nào là âm vị , âm tố , âm tiết ... Ông nói đã nghiên cứu thử nghiệm công trình này suốt 40 năm nay . Ông cho đây là một thành tựu to lớn về khoa ngôn ngữ học " CHƯA HỀ CÓ TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI " . Lịch sử nhân loại chưa hề có thì tổ tiên , ông bà , cha mẹ chúng ta làm gì có được ! Cho nên theo ông thì chỉ có ông và giáo viên dạy lớp 1 mới thực hiện được chương trình này ! Phụ huynh không được can dự vào việc học của con cái . Học sinh chỉ phải nghe theo lời cô giáo ; và cô giáo thì phải làm theo ý của giáo sư Đại !
  Ông Hồ ngọc Đại khẳng định rằng cách đánh vần cũ xưa nay tất cả đều trật ; " BỌN HỌC HÀM HỌC VỊ CŨNG TRẬT ". Ông tự hào là có bằng cấp học hàm học vị cao nhất - không những trong nước mà có tầm cở thế giới !
 Đích thị là thái độ ngạo mạn của một HỌC PHIỆT !

Quân phiệt là dùng sức mạnh quân đội để khuynh loát chính trường . Tài phiệt là dùng tiền bạc để khuynh loát thị trường ! Học phiệt là dùng bằng cấp , sở học để khuynh loát , áp đảo các trí thức khác !
Thảm họa học phiệt trong những lần cải cách giáo dục đã đưa nền GD VN vào con đường khủng hoảng không có đường ra . Sở dĩ ra nông nỗi này là do  các trí thức khoa bảng cấu kết với quan chức GD dựng lên các dự án cải cách GD để bán sách , thu lợi nhuận . Chủ dự án là các giáo sư , tiến sĩ ,...tự xưng là thánh , phán gì cũng đúng và không ai được quyền phản biện . Nhưng , càng cải cách càng trở nên lúng túng , rối rắm như gà mắc tóc . Nguyên nhân chính là chỗ chỉ chú trọng cải cách kỹ thuật , công nghiệp mà KHÔNG  cải cách TRIẾT LÝ , ĐƯỜNG HƯỚNG GD . Khởi điểm sai dẫn đến lầm đường lạc lối !

   Giữa đường hướng , triết lý GD và kỹ thuật GD có sự khác biệt rất lớn . Đường hướng , triết lý GD là tinh thần , là tư tưởng định hướng cho việc cụ thể hóa chính sách GD , hoạt động GD ; tổ chức học chánh , sử dụng phương tiện , thiết bị ,... Tâm lý học thực nghiệm , tâm lý sư phạm , tâm lý ngôn ngữ học ,..v..v.. phải được chi viện để phục vụ cho phương pháp GD . Còn kỹ thuật GD là cách thức tổ chức học chánh , học vụ , thí vụ , chế tác thiết bị , học cụ , học liệu ,..

   Cải cách có nghĩa là thay đổi , cải tiến . Nền GD Việt Nam rất cần thay đổi đường hướng GD dựa vào một TRIẾT LÝ GD ! Nền GD Việt Nam hiện hành dựa vào học thuyết xã hội học của Emil Durkheim ( 1856- 1917) . Tư tưởng của nhà xã hội học này đặt GD trên nền tảng xã hội , tách rời GD ra khỏi con người , ra khỏi tính cách đặc thù , ý thức cá nhân của mỗi con người . Vấn đề xã hội đặt lên hàng đầu . Vấn đề GD con người xem như một sự kiện xã hội . Theo Durkheim giáo dục đạo đức con người là tạo ra khuôn mẫu để uốn nắn , nhào nặn con người nhằm mục đích xã hội hóa cá nhân . Nhà trường là nơi cưỡng chế , áp đặt hs đi theo con đường vạch sẵn . " SẢN PHẨM CỦA NỀN GD NÀY LÀ MẪU NGƯỜI RẬP KHUÔN , THÍCH AN TOÀN , HAM CẠNH TRANH , MÊ GIẢI TRÍ , LƯỜI SUY NGHĨ " ( Krishnamurti ).
    Triết lý GD phổ biến nhất trên thế giới là triết lý nhân bản - lấy con người làm gốc . Mục tiêu GD là đào tạo ra một con người đúng với ý nghĩa đích thực của một con người . Trước hết phải là con người đúng nghĩa rồi mới tính đến nghề nghiệp , địa vị , chức danh ...
 Một nền GD chỉ đào tạo công cụ , chuyên viên , bỏ quên yếu tố con người , là nền GD phi nhân tính ! Thiếu nhân tính , thiếu lương tâm thì một bác sĩ có khi chỉ là kẻ giết người hợp pháp ; một luật sư là kẻ thay trắng đổi đen ; một chính khách là kẻ cơ hội , xôi thịt . Tách GD ra khỏi con người , ra khỏi tính đặc thù trong mỗi cá nhân sẽ dẫn đến triệt tiêu ý nghĩa của đời sống ! Đời sống thiếu ý nghĩa là đời sống không hạnh phúc . Neitzsche , một triết gia người Đức cho rằng :" Ý nghĩa của đời sống không ở trong sự duy trì hay tiến bộ của các chế độ mà ở trong các cá nhân " .
    Đường hướng , triết lý GD không thể thiếu trong bất kỳ cuộc cải cách GD nào . Nguyên nhân chính dẫn đến thất bại trong cải cách GD là không tôn trọng nguyên tắc trên trong cải cách .

    Với tư tưởng chủ quan , nhà học phiệt Hồ Ngọc Đại đương nhiên cho mình có đủ tư cách để đưa chương trình cải cách vào Tiếng Việt 1 . Cùng quan điểm với Hồ Ngọc Đại có một ông khác cũng tự xưng là tiến sĩ và cũng có thái độ học phiệt không kém ông Đại . Ông tiến sĩ này cũng chưỉ ráo trọi tất cả " đám dân quê vô học " đến " đám trí thức trẻ trâu" . Ông mỉa mai " cuộc sống 4 ngàn năm của trâu " . Ông cho rằng " đặc điểm của nông dân VN là tư duy theo kiểu trâu ". Tất cả những ai phản biện , thắc mắc về phát kiến của ông Hồ Ngọc Đại cũng bị ông ta cho là " đồ ngu " . Ông tuyên bố không thèm tranh luận đối thoại với " đồ ngu " vì không muốn đem " đàn khảy tai trâu " !
   Thật đau lòng khi thấy trên diễn đàn văn chương , chữ nghĩa , lại râm ran toàn những lời sỉ vả thô tháo , bỗ bã như vậy ! Vì nguyên động lực nào mà các nhà học phiệt tỏ ra ngạo nghễ , thô lỗ như vậy . Không thể nói rằng vì lý do bảo vệ chân lý khoa học ! Bởi khoa học chỉ có thể tiệm cận với chân lý chứ không thể trùng khít với chân lý ! Cũng như có khi người ta nói "con kiến bò trên đất  " ; hoặc có khi người ta nói " con kiến bò dưới đất " ; cả 2 cách nói đều đúng vậy !

     Sống trong môi trường mà phần lớn con người ta đều tôn thờ chủ nghĩa duy lợi , đề cao giá trị vật chất , danh vọng , quyền lực ,... mà xem nhẹ giá trị tinh thần , đạo đức , lễ nghĩa ; nên xem ra ai cũng có thể tùy tiện vô lễ , tùy tiện hỗn láo , tùy tiện chửi thề , nói tục ,...

    Đó là sản phẩm của một nền giáo dục lạc lối ...quá xa !

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

TRÁI TIM NGƯỜI MẸ

   
Trái tim người Mẹ - một cõi huyền vi , một suối nguồn yêu thương vô tận , vô biên ...
    Một thi sĩ người Pháp đã viết một câu thơ rất đẹp , rất hay về trái tim  của người mẹ : " Ôi! Trái tim người mẹ ! Mỗi đứa con có một phần trong đó và tất cả bọn chúng đều có cả trái tim người Mẹ !" . Thật vậy , mỗi đứa con trong gia đình đều có một phần trong trái tim người Mẹ , và mỗi đứa đều sỡ hữu cả trái tim của Mẹ ! Một phần nhưng là tất cả , một phần nhưng vẫn trọn vẹn đủ đầy cho từng phần . Đấy là chỗ diệu kỳ trong trái tim của mẹ ! Chính vì không hiểu cõi huyền vi sâu thẳm nơi trái tim của Mẹ nên mới có chuyện phân bì , cà nanh , ... giữa các con (và người mẹ phải chịu tiếng " con yêu con ghét ").
    Mẹ thương con bằng cả trái tim mình nhưng mỗi đứa được thọ nhận một tình yêu khác nhau . Bởi vì tuy cùng một bọc sinh ra song mỗi đứa có riêng một định nghiệp , một căn trí khác nhau , một số phận khác nhau . Đứa thì gỏi giang tài trí , đứa thì kém cỏi chậm lụt . Đứa thì giàu sang may mắn , đứa thì nghèo khó bất hạnh . Tùy vào quả báo hoặc y báo phước báo mà mỗi đứa con của mẹ có một hoàn cảnh khác nhau . Và tùy theo hoàn cảnh của từng đứa con mà mẹ có cách thương yêu khác nhau ; nhưng dù cách nào cũng toàn tâm toàn ý . Suối nguồn yêu thương từ trái tim mẹ có nhiều sắc màu song vẫn có cùng một điểm chung trong cách thể hiện :
    - Lúc con còn thơ dại Mẹ dành mọi ưu tiên cho con
    - Lúc con đau ốm Mẹ thức trắng đêm để chăm sóc con
   - Lúc con đi xa , chưa về Mẹ tựa cửa ngóng trông con
   - Mẹ trăm tuổi vẫn thương con 80
   - Mẹ sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng tư để cho con được hạnh phúc

  Trái tim người Mẹ là một biểu tượng cho một tình yêu thương không giới hạn , vô điều kiện và không có lần nào là lần cuối !
  Có lẽ vì vậy mà các tôn giáo lớn đều tôn thờ nguyên lý Mẫu :
   - Đức Mẹ Maria trong Ky Tô giáo
   - Đức Quan Thế Âm trong Phật giáo

   Và cũng có lẽ vì vậy mà trong ngôn ngữ của nhiều dân tộc trên thế giới đã gặp nhau trong tiếng gọi MẸ :
   - Mẫu , Mama ( Hán )
   - Mère , Maman ( Pháp )
   - Mother, Mom, ( Mỹ )
   - Mế ( dân tộc thiểu số)
   -...
   Tình yêu gia đình , thân tộc , quê hương , tổ quốc , đồng loại ,...bắt nguồn từ tình yêu thương của Mẹ , (của Cha ) .

“Thượng đế không thể ở khắp mọi nơi nên người mới sinh ra người mẹ”.

 Kẻ nào không có lòng thương kính Mẹ - Cha thì kẻ đó không xứng đáng làm người !


Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018

ĐỨC QUỐC XÃ THỨ 2

     


     Hành trạng của Tập Cận Bình trong mấy năm gần đây chứng tỏ ông ta đang dẫn dắt dân tộc Trung Hoa đi theo con đường đen tối của của Hitler hồi thập niên 30 . Đó là con đường kích động tinh thần dân tộc cực đoan để thực hiện giấc mộng bá quyền , thực hiện tham vọng lập lại trật tự thế giới , chia lại thị trường , soán đoạt ngôi vị lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ .
           Trong tiến trình đầy tham vọng đó , biển Đông là xuất phát điểm của một chuỗi hành động đầy mưu mô toan tính . Khả năng TQ là ĐQX thứ hai là thật hay không thật ?
          Lịch sử luôn luôn có những nếp gấp , lặp lại , cho nên nguy cơ và khả năng trên là có thật và không hề nhỏ . Lý do là có rất nhiều điểm tương đồng giữa chủ nghĩa ĐQX và chủ nghĩa CS .Mẫu số chung của hai chủ nghĩa nầy là thế chế toàn trị ( duy nhất chỉ có một đảng cầm quyền ) . Ở Đức vào những năm 1930 , đệ tam đế chế đặt dưới một chế độ độc tài , chịu sự kiểm soát của Hitler thì ở Nga đệ tam quốc tế của Lénin rồi Stalin đi theo chủ nghĩa toàn trị . Đảng Công nhân quốc gia Xã hội chủ nghĩa của Đức và đảng Công nhân quốc tế Xã hội chủ nghĩa của Nga chỉ khác nhau hai từ quốc gia và quốc tế . Con đường của nhà độc tài là con đường nhất thể hóa : Hitler sau khi được tổng thống Đức Paul Von Dinderburg bổ nhiệm chức thủ tướng , hắn ta bắt đầu loại trừ các đối thủ chính trị , củng cố và thâu tóm quyền lực , sáp nhập quyền hạn của tổng thống và thủ tướng làm một  . Còn Tập Cận Bình sau khi giữ chức Tổng bí thư cũng đã sáp nhập làm một chức tổng bí thư với chức chủ tịch nước ; và nhiệm kỳ đến hết đời  . Lời nói và hành động của nhà độc tài nào cũng xếp trên luật lệ , ngồi trên luật pháp . Ít có người biết chủ nghĩa quốc xã thoát thai từ chủ nghĩa Marx , dựa vào tư tưởng của Marx. Chính Hitler cũng từng thú nhận rằng ông đã học được nhiều điều , khi đọc chủ nghĩa Marx và thừa nhận rằng chủ nghĩa xã hội quốc gia hoàn toàn dựa trên lý thuyết của chủ nghĩa Marx . . Chính Goebbels - bộ trưởng tuyên truyền của ĐQX cũng công nhận :" Có rất ít khác biệt giữa chủ nghĩa cộng sản với các tuyên bố của Hitler ". Nói như cách nói của Shumacher -lãnh tụ dân chủ Xã hội Đức - rằng : " Người CS là ĐQX sơn đỏ và cả hai phong trào làm cho nhau tồn tại ".Sẽ có người thắc mắc vì sao có những điểm tương đồng như trên mà trong chiến tranh thế giới thứ 2 Liên Xô lại đứng về phe đồng minh chống ĐQX ? Ấy là vì sau nầy giới cử tri Đức đa phần không thích CS nên chủ nghĩa phát xít không còn nhấn mạnh đến sự tương đồng đó nữa , nhất là giữa hai quốc gia có sự bất đồng về quyền lợi kinh tế .
Ngoài những tương đồng về mặt tư tưởng , thể chế toàn trị ĐQX và Liên Bang Xô Viết rất giống nhau về bạo lực tập thể , bạo lực cách mạng để trấn áp những thành phần mà đảng cho là xấu xa , nguy hiểm . Phương tiện trấn áp cũng rất giống nhau : tổ chức các trại tập trung hủy diệt , thủ tiêu triệt để những tàn tích của xã hội cũ , đồng thời tạo ra " con người mới " với ý thức hệ mới . Trong cưỡng chế giáo dục , đối tượng mà cũng là nạn nhân chính là giới trẻ . Những tư tưởng tự do , dân chủ bị liệt vào loại " văn hóa đồi trụy " lạc hậu , phản động và thù địch . Có điểm khác biệt nhỏ là mục đích diệt chủng của ĐQX là để thanh lọc nòi giống ở châu Âu . Nhưng của cộng sản là nhằm mục đích tiêu diệt tư sản , giải phóng giai cấp vô sản . Riêng đối với Trung cộng là nhằm mục đích tôn sùng Hán tộc và hán hóa các dị tộc .Tuy tiểu dị mà đa đồng . Cả phát xít và cộng sản đều coi diệt chủng là phương tiện đe dọa , trấn áp hữu hiệu .

Goerge Matson cho rằng : " Marx là cha đẻ của nạn diệt chủng chính trị ". Hitler diệt chủng giống dân Do Thái . Lenin - người sáng lập đảng CS Liên Xô thực thi ý hệ Marxism thành Leninism đã là một sát thủ trong đấu tranh giai cấp .Lenin ra lệnh :"Treo cổ ít nhất 100 tên Cu -Lắc ( phú nông ). Bắn bỏ hết bọn con tin . Hãy để cho những người đứng cách xa hàng trăm dặm đều thấy rõ và run sợ " . Đến thời Stalin thành lập chủ nghĩa Stalin ( Stalinism) chủ trương bạo lực tập thể . Trại tập trung thực chất là trại giam tập thể được điều hành bởi cảnh sát mật . Stalin có thành tích giết hại hàng triệu người . Dân chúng Liên Xô rất vui mừng khi ông chết . Hitler , Lenin, Stalin, Mao trạch Đông ,...đều là môn đồ của Engels và Marx . Hai vị nầy đã cổ xúy cho cương lĩnh diệt chủng . Engels khẳng định :" Ba Lan không có lý do để tồn tại . Họ sẽ phải bị tiêu diệt vì họ đang tụt hậu quá xa nên không thể đưa họ đến cùng thời với cuộc cách mạng được ". Còn Karl Marx lý giải lý do diệt chủng :" Các chủng tộc và các giai cấp quá yếu để thích nghi với điều kiện sống mới nên họ phải nhường bước ..., họ phải bị tiêu diệt trong cuộc thảm sát của cách mạng " .

   Thế nhưng , có một điều khó hiểu và gây nhiều ngạc nhiên , thắc mắc là vì sao trước đại họa diệt chủng người dân vẫn giữ thái độ dững dưng thờ ơ , vô cảm trước các cuộc bạo hành tập thể , những trại tập trung hủy diệt ?Vì sao trong quan hệ giữa con người và con người như xóm giềng thân thiêt, bạn bè thâm tình , máu mủ ruột rà ,..lại có thể trở mặt với nhau dễ dàng như vậy ?Vì sao cả một dân tộc nhẫn nhục chấp nhận sự tàn độc , sự mất tự do , sự mất quyền con người ; luôn bị đàn áp , bị kiểm soát , bị khủng bố ,...? Đấy là vấn nạn thảm khốc nhất !Phải chăng vì trước tội lỗi của kẻ thủ ác đã không có một ai dám lên tiếng ! Albert Einstein cho rằng :" thế giới không bị hủy diệt bởi những kẻ làm điều ác mà bởi những người đứng nhìn mà không làm gì cả " .ĐQX nói riêng và chủ nghĩa toàn trị nói chung sở dĩ tồn tại là nhờ sức mạnh . Ở đây là sức mạnh cao trào của làn sóng thứ ba . Trong cơn sóng dồi , làn sóng thứ nhất còn yếu , làn sóng thứ hai mạnh vừa , làn sóng thứ ba mới là cực mạnh . Chẳng phải ngẫu nhiên mà ĐQX gọi tên đế chế của mình là "đệ tam đế chế "; còn CS LX thì dựa vào "đệ tam quốc tế " . Có 4 yếu tố về sức mạnh sau đây giúp phát - xít và Mac-xit tồn tại ;
  - Sức mạnh từ kỷ luật sắt
  - Sức mạnh từ cộng đồng ( đồng chí đồng hành gắn kết ...)
  - Sức mạnh từ chủ nghĩa hành động
  - Sức mạnh từ lòng kiêu hãnh
  Vũ khí sắc bén nhất là tuyên truyền và dối trá . Nói dối phải đúng kỹ thuật . Bộ trưởng tuyên truyền Goebbels cho rằng nói láo phải đúng thời điểm ( vào buổi tối ) và phải lập đi lập lại . Phải nói láo chuyện tày trời . Nói láo có kỹ thuật là những viên đạn thần thông của kỹ thuật tuyên truyền . Về kỹ thuật nầy TQ tỏ ra thâm độc và tinh xảo hơn LX. Về lòng kiêu hãnh và tự tôn dân tộc TQ cũng nổi trội hơn bất kỳ quốc gia nào . Ngay tên nước Trung Hoa cũng đã nói lên tính tự cao tự đại của dân tộc ( trung tâm tinh hoa thế giới ) . Mao Trạch Đông mượn chủ nghĩa quốc tế vô sản như một phương tiện để làm cuộc cách mạng vô sản lật đổ chế độ tư sản Tưởng Giới Thạch .Quốc tế vô sản chỉ là nhãn hiệu cầu chứng , bản chất vẫn là chủ nghĩa bành trướng , mở rộng đế chế Trung Hoa , biến các nước lân bang thành chư hầu . Từ ngàn năm trước , dân tộc VN đã từng là nạn nhân của chủ nghĩa bành trướng của họ . Những người kế vị Mao đều đi theo con đường vạch sẵn của Mao , con đường dân tộc cực đoan , kiêu hãnh về chủ nghĩa Đại Hán . Mấy năm gần đây TQ trổi dậy , hung hăng và ngang ngược tung hoành trên biển Đông bất chấp quốc tế công pháp . TQ muốn mặc nhiên cướp đoạt quyền hải hành , hải lộ của nhiều quốc gia . Steve Bannon có lý khi cảnh báo rằng " nếu Mỹ không kiềm chế sự trổi dậy của TQ , nước nầy sẽ đi theo con đường đen tối của Đ QX ". Và do đó chiến tranh thế giới có nguy cơ bùng nồ . Máu Đại Hán là máu xâm lăng và trộm cướp ! Hệ thống truyền thông của nhà cầm quyền TQ luôn tuyên truyền kích động lòng kiêu hãnh , máu tự tôn dân tộc trong dân chúng . Chiến tranh thế giới thứ 2 xuất phát từ lòng kiêu hãnh siêu nhân - chủng tộc siêu đẳng Aryan , dân tộc German . Biết đâu lòng kiêu hãnh tự tôn của Đại Hán có thể sẽ là ngòi nổ của đệ tam thế chiến .
       Tóm lại , TQ sẽ là ĐQX thứ 2 là khả năng thực hữu .Và nguy cơ chiến tranh thế giới thứ 3 là nguy cơ có thật . Nếu vậy thì thân phận đất nước VN , dân tộc VN sẽ ra sao . Đó cũng là câu hỏi vô cùng nghiêm khốc mà bất cứ người Việt nào còn lương tri , lương năng cũng phải dằn vặt , ray rứt .
Lịch sử đấu tranh với giặc phương Bắc một ngàn năm trước , cuối cùng ông cha ta luôn giành phần thắng . Nhưng một ngàn năm Bắc thuộc có vẻ như không nguy hiểm bằng 60 năm thuộc Hán . Đó phải chăng vì mối quan hệ nghiệt ngã :vừa là anh em , vừa là đồng chí , vừa là đồng tôn đồng tộc ( mà lại là kẻ cựu thù )
Nhưng nhờ vào HỒN THIÊNG SÔNG NÚI , nhờ vào CHÍ KHÍ QUẬT CƯỜNG chúng ta có quyền hy vọng dân tộc ta , nòi giống ta sẽ TRƯỜNG TỒN BẤT DIỆT !

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

QUỐC SỰ VÀ MỘNG SỰ


 
   
         Vừa rồi tôi được nghe nhà báo Nguyễn Xuân Nam giới thiệu về quyển sách " CHỦ QUYỀN BIỂN ĐÔNG ''dày 800 trang do một học giả lão thành 80 tuổi biên soạn . Lời kết của nhà báo có câu :" Không biết " Ai đem quốc sự làm rầy chiêm bao ""; cọng với con số 800 ( độ dày quyển sách ) và con số 80 ( niên kỷ của tác giả quyển sách ) đã cũng " làm rầy chiêm bao của tôi về QUỐC SỰ & MỘNG SỰ !
   
    Qua lời giới thiệu của nhà báo NXN  cuốn sách CQBĐ là một công trình dài hơi , hết sức công phu . Tác giả đã ghi chép những tài liệu xác tín về chủ quyền biển Đông và khẳng định rằng Việt Nam là quốc gia có chủ quyền lớn nhất ! Có lẽ vì vậy mà chuyện biển Đông cũng là chuyện của quốc gia VN . Câu kết luận của nhà báo " Ai đem quốc sự làm rầy chiêm bao " có hàm ý tán thán công đức của tác giả cuốn sách , đã vì chuyện nước non mà quên ăn quên ngủ , lao tâm khổ trí dù đã già nua tuổi tác .
  Từ Ai trong câu " Ai đem quốc sự làm rầy chiêm bao có dáng dấp ca dao với mô típ chữ Ai ở đầu câu  ( Ai đem con sáo sang sông ; Ai ơi đừng bỏ ruộng hoang ; Ai đi bờ đắp một mình ,...) vừa tạo câu nghi vấn vừa tạo câu khẳng định !
  Mộng sự là mộng mị là chiêm bao trong giấc ngủ vùi !
  Quốc sự là việc nước ; chuyện nước non mình là chuyện tự nhiên như vốn có vậy . Làm người không ai không gắn bó với quê hương đất nước , với quê cha đất tổ . Nguyễn Trãi sau khi từ bỏ quan trường , về ẩn dật ở Côn Sơn , trong bài Tự Thán ông viết :
       Chắc chi thiên hạ đời nay 
     Mà đem non nước làm rầy chiêm bao "

    Dẫu biết răng thiên hạ người đời lòng dạ khôn lường ; cho dù không tin cậy lòng trung tín của thế nhân song ông vẫn luôn đau đáu một nỗi niềm với nước cùng non .
Người quan tâm lo lắng quốc sự thường hay mất ngủ .Tỷ như Hưng Đạo Vương trong " Hịch tướng sĩ văn " đã bộc bạch tấm lòng thao thức của một chủ tướng :" Ta thường tới bữa quên ăn , nửa đêm vỗ gối , ruột đau như cắt ,..." . Như vậy giữa QUỐC SỰ & MỘNG SỰ đối nghịch nhau trời vực . Thức và ngủ ngoài ý nghĩa sinh học còn có ý nghĩa về xã hội học . Người bàng quan với thời cuộc , hờ hững vô tình với việc nước , không quan tâm đến các sự kiện của đất nước là người không tỉnh thức - người luôn mê ngủ . Mê ngủ một phần do bản năng , một phần do bị ru ngủ dưới nhiều hình thức . Có nhiều hình thức ru ngủ thật tinh vi . Ngoài bả danh vọng còn có những trò giải trí , những thú vui ăn nhậu , những mode thời trang , ...Cụ Phan Bội Châu khi bị thực dân Pháp giam lỏng ở Huế , học sinh Quốc Học Huế đến mừng thọ Cụ 60 tuổi bằng một bài ca ; Cụ đáp lại bằng bài ca CHÚC TẾT THANH NIÊN  . Mở đầu bài thơ là ba từ Dậy , dậy , dậy ... Đó là tiếng chuông cảnh tỉnh thanh niên hãy tỉnh thức , hãy " đừng ham chơi , đừng ham mặc , đừng ham ăn , ..." hãy bỏ lối sống tầm thường quyết tâm tu dưỡng để theo con đường cứu nước , giải phóng dân tộc !

       Quốc sự hay việc nước luôn phải được đặt lên trên tất cả , bởi " Phép công là trọng , niềm tây sá nào " . Đất nước còn , còn tất cả ; đất nước mất , mất tất cả ! Mộng sự chẳng qua là giấc ngủ mộng mị . Con người ta quý ở miếng ăn giấc ngủ nhưng không thiêng liêng khẩn thiết bằng chuyện nước non mình ! Nhân gian có câu " Ham ăn thì lú , ham ngủ thì mê ! "

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

TRÍ THỨC NGÀY NAY

       
Giới trí thức ngày nay chung số phận bi đát cùng giới bình dân . Tiểu thương , nông dân , công nhân ,...muốn làm người tử tế , sống đời hiền lương cũng không dễ dàng gì nói chi đến trí thức . hai chữ trí thức tự nó vốn dĩ cao quý ; từ xưa được xếp hàng đầu trong tứ dân ( sĩ , nông , công , thương ) . Vì sao tình trạng trí thúc ngày nay khốn đốn như vậy ? Phải chăng trong một xã hội điên đảo , nhiễu nhương ,...thì mọi thứ đều không chính danh ; và vì bởi không chính danh mới ra nông nỗi !
   
      Ngày xưa những người có may mắn được học hành , hiểu nhiều , biết rộng ,...được gọi là KẺ SĨ  ( chữ kẻ không hề có ý gì khinh rẻ cả ) . Còn người tầm thường dốt nát , hèn kém thì người ta gọi là THẤT PHU. Cái học ngày xưa là Nho học . Cái học  này hàm chứa đạo học nên còn gọi là Nho giáo . Người thâm Nho gọi là Nho gia . Nho học không đơn thuần là tri thức mà còn là đạo đức và cả chính trị - chính trị diễn dịch từ đạo đức . Dạy đạo đức chính trị là dạy cách làm người  (cả cách làm Vua , cách làm quan , ...). Muốn đạt mục tiêu này thì từ thiên tử cho đến thứ dân phải qua cửa Khổng , sân Trình .
  Một khi đã hiển đạt , thành danh rồi thì kẻ sĩ có hai con đường để lựa chọn : xuất và xử . Nếu gặp minh quân thì "xuất ", gặp hôn quân thì "xử"- lui về ẩn cư mở trường dạy học , bảo tồn sĩ tiết . Dù xuất hay xử thì kẻ sĩ bao giờ cũng chánh tâm thành ý , cương thường , hiếu nghị . Giữa Vua và kẻ sĩ  có sự tương tác hài hòa . Vua có quyền , kẻ sĩ có học . cả hai cùng có CHUNG TRÁCH NHIỆM hợp tác để định quốc an dân . Có ba điều mà kẻ sĩ cấm kỵ :
    - Nghèo khó không thay đổi ( bần tiện bất năng di )
    - Giàu có không xa xỉ ( phú quý bất năng dâm )
    - Đứng trước bạo quyền không khuất phục ( uy vũ bất năng khuất )
  Kẻ sĩ được đa số dân chúng tin cậy , ca ngợi với nhiều mỹ từ SĨ KHÍ , SĨ HẠNH , SĨ TIẾT ,..
       Nho học đến thời Pháp thuộc được thay thế bởi tây học , chẳng còn ai mặn mà với " cái học nhà Nho " , bởi " mười người đi học chín người thôi " . Sau khi hòa bình lập lại , dưới thời VNCH những tinh hoa cổ học nói chung được kế thừa , bảo tồn và bồi đắp ...
  Ngày nay , Nho học cáo chung , kẻ sĩ không còn , sĩ khí sĩ hạnh cùng chung số phận .
     Trí thức ngày nay khác kẻ sĩ ngày xưa ở CÁI HỌC  ( nội dung giáo dục). Cái học ngày xưa không tách rời TRI THỨC với ĐẠO ĐỨC . Cái học ngày nay thì khoa học và đạo đức tách thành hai bộ môn . Bộ môn đạo đức diễn dịch từ chính trị ; lên đến đại học trở thành giáo trình " tư tưởng HCM". Về phương pháp học tập của Nho sĩ xưa cũng không cưỡng chế , áp đặt : học đi liền với vấn . Trong chữ học có bộ môn ngoài và chữ khẩu trong . Vào cửa Khổng sân Trình là phải hỏi ; hỏi thì phải hỏi cho ra lẽ ( thẩm vấn ) . Suy nghĩ thì suy nghĩ cẩn thận ( thận tư ) . Biện luận thì phải cho rõ ràng (minh biện ). Phương pháp giáo dục này hoàn toàn khác với phương pháp áp đặt , cưỡng chế , nhồi nhét buộc người học phải nghĩ một chiều , nhìn một hướng , nói cùng một kiểu , làm cùng một cách ,...Phương pháp GD này làm thui chột tính sáng tạo , độc lập , ...của người học .
    Số phận của kẻ sĩ xưa và trí thức nay đều thăng trầm theo từng giai đoạn lịch sử . Dưới thời Tần Thủy Hoàng , nho sĩ đã từng bị chôn sống vì chủ trương "phần thư khanh nho " ( đốt sách chôn nho ) ; rồi sau đó được phục hưng dưới thời Hán Cao Tổ . Ở VN thời cải cách ruộng đất , giới trí thức được coi là đối tượng nguy hiểm số một , cần phải " đào tận gốc , trốc tận rễ ". Ngày nay trí thức XHCN được nhiều ân sủng để làm nhiệm vụ " gác cổng bảo vệ chế độ ".  Do vậy nảy sinh sự phân hóa trầm trọng trong giới trí thức . Khái niệm về hai chữ trí thức không còn chính danh nguyên nghĩa như nó vốn có . Trí thức hiểu đúng danh nghĩa là người VỪA SỐNG ĐỜI TỈNH THỨC , VỪA ĐÁNH THỨC MỌI NGƯỜI CÙNG THỨC . Người trí thức phải ưu thời mẫn thế , phải luôn thao thức , quan tâm đến nhân tâm thế đạo , đến sự hưng vong của đất nước . Không phải hễ có học thức , có tri thức thì là người trí thức !
     Người trí thức cũng có 3 loại :Thiện trí thức , ác trí thức và ngụy trí thức . Ranh giới phân biệt 3 loại này cũng rất mong manh . Trong thời buổi vàng thau lẫn lộn khó lòng phân định ai chân ai  ngụy ai thiện ai ác . Do môi trường GD , do bối cảnh xã hội ,...loại ngụy trí thức chiếm đa số . Người ta châm biếm gọi giới này là " trí ngủ " hoặc "trí thức trùm chăn " . Trần Tế Xương mỉa mai , chua xót : " Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả , Tội gì ta thức một mình ta ". Những trí thức này sống cầu an , bàng quan , thờ ơ , lãnh đạm trước những bất công xã hội , trước tình hình của đất nước , ... Loại này chủ trương " không quan tâm đến chính trị " . Họ không hề biết đến câu " Quốc gia hưng vong , thất phu hữu trách".
  Loại nguy hiểm nhất là loại ác trí thức . Nguy hiểm là vì loại này có tài , nhưng thiếu cái tâm .Sở học , sở đạt , sở kiến của họ không dùng để giúp ích cộng đồng , phục vụ quốc gia dân tộc , mà dùng để mưu cầu danh lợi bằng con đường a dua , xu nịnh . Họ là những cố vấn mẫn cán của quan chức và các nhà đầu tư  . Họ là những cánh tay nối dài của quyền lực . Họ là những nhà văn , nhà báo bẻ cong ngòi bút , đổi trắng thay đen . Họ là những nhà giáo không có lòng yêu thương học sinh - vì hiện tại và vì cả tương lai của các em! Giáo sư Lý Linh - người Trung Quốc đã cảnh giác về mức độ nguy hiểm của loại trí thức này . Ông cho rằng loại nảy mang trong đầu rất nhiều điều không tưởng , họ chỉ thực sự hữu dụng khi nằm ngoài quyền lực và giữ vai trò phê phán nhà cầm quyền . Khi có quyền lực trong tay họ sẽ trở nên nguy hiểm , thậm chí thảm họa cho quốc gia . Ông viết " Giới trí thức , với mắt bén , đầu sáng , có thể trở nên độc tài hơn bất cứ ai . Đặt gươm đao phủ vào tay họ , thì kẻ đầu tiên mất mạng sẽ chính là những trí thức khác" . Bọn học phiệt thường dùng học vị của mình để phế truất , bôi đen những thiện trí thức . Dân gian có câu " cả vú lấp miệng em " là vậy . Điển hình như giáo sư lão thành Vũ Khiêu đã lợi dụng chức danh , học vị của mình tiếp tay cho Đỗ Minh Xuân bôi bẩn truyện Kiều . Vừa rồi có một ông giáo sư , hiệu phó trường ĐH KHXHNV tiếp tay với công an đưa một Sv của mình vào tù ; một ông hiệu trưởng khác  làm ngơ trước cảnh GV của trường bị một phụ huynh bắt quỳ gối . Loại " trí thức " này có học mà không có hạnh , có sĩ mà không có khí , có phẩm mà không có tiết !
  Làm Thầy mà không bảo vệ cho quyền lợi chính đáng cho học trò của mình . Làm quản lý mà không bảo vệ được danh dự cho nhân viên của mình . Làm báo mà tiếp tay với nhà sản xuất đầu độc người dân như trường hợp báo tuổi trẻ ra một quảng cáo thông báo là nước C2 , rồng đỏ an toàn cho người sử dụng , trong khi C2 và rồng đỏ có lượng chì vượt ngưỡng cho phép 4 đến 9 lần ! Những trường hợp trên đây  rõ ràng là điển hình của loại ác trí thức !

      Giới trí thức dù bị phân hóa , khốn đốn cỡ nào cũng vẫn còn giá trị cố hữu của 2 chữ trí thức . Muôn đời trí thức vẫn còn giữ tinh thần của tầng lớp của mình . muôn đời trí thức vẫn là người cầm bó đuốc tinh thần của nhân loại ; nắm giữ vai trò dẫn dắt quần chúng ; lãnh trách nhiệm lãnh đạo tinh thần của dân tộc . Phải nhớ rằng " Quốc gia hưng vong , thất phu hữu trách " huống chi là sĩ phu !
   

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

GIÁ TRỊ TINH THẦN CỦA MỘT QUỐC GIA

                   

      Trong thời đại bốn biển một nhà , năm châu một chợ thì giá trị tinh thần của một quốc gia hiện ra rõ rệt . Chính giá trị này làm nên thể diện , bản sắc , tư cách của một quốc gia , một dân tộc . Giá trị tinh thần của một quốc gia không phải do tuyên truyền, quảng cáo mà có được . Nó được sở hữu nhờ dư luận quốc tế đúc kết rồi tặng dữ cho quốc gia đó .

      Dư luận các nước trên thế giới mỗi khi nói đến nước Mỹ người ta nghĩ đến giá trị THỰC DỤNG & NHÂN BẢN  . Nói đến nước Nhật người ta nghĩ đến CAN TRƯỜNG &TRUNG THỰC . Nói đến Singapore người ta nghĩ đến nghĩ đến MÔI TRƯỜNG XANH SẠCH ĐẸP , v..v... Không phải quốc gia nào cũng có giá trị tinh thần . Không nhất thiết hễ là nước lớn , đất rộng, dân đông thì có giá trị. Ngược lại một nước nhỏ , đất hẹp , dân ít vẫn có thể có giá trị tinh thần .
  Tỷ như Singapore - một làng chài bé nhỏ , một đảo quốc thưa dân - đã tạo thành điểm đến lý tưởng cho mọi người trên khắp các châu lục .
  Còn như Trung Hoa đất rộng , dân đông nhất thế giới - đứng thứ nhì về cường quốc kinh tế mà vẫn không thấy ai tặng dữ cho một giá trị tinh thần gì . Giá trị của một con người cá thể cũng vậy . Không phải hễ to con lớn xác , chức rộng quyền cao là trở nên vĩ nhân , thánh hiền ...; không phải cứ nhỏ con thấp bé , dân đen nghèo khổ thì là tiểu nhân , hèn kém ! Tiếng Pháp phân biệt rất rõ giữa cái lớn của cơ bắp và cái lớn của tinh thần . Vạm vỡ to cao thì là HOMME GRAND  ( người khổng lồ ) ; còn người làm nên việc lớn - vĩ nhân - thì là GRAND HOMME . Như vậy thì vĩ nhân hay thánh nhân khônghề lệ thuộc vào cơ bắp !
    Công bằng mà nói Trung Hoa cổ đại có một nền văn minh tối cổ , không kém gì Hy Lạp , Ấn Độ . Trung Hoa xưa tuy không có triết gia nhưng có nhiều đạo gia , pháp gia , chiến lược gia . Với bách gia chư tử - nhiều quốc gia châu Á nhờ ảnh hưởng Khổng giáo , Nho gia mà trở nên hùng mạnh . Cuộc đại cách mạng văn hóa của Trung Hoa ( tháng 5/1966 đến tháng 10/ 1976 ) đã tiêu diệt nền văn hóa cổ thay vào đó là tư tưởng Mác- Lê xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa . Khí thế hừng hực của cuộc cách mạng văn hóa này diễn ra một cách quyết liệt , cực đoan và đầy bạo lực đã thủ tiêu hoàn toàn những giá trị cũ của nền văn minh Trung Hoa xưa !
  Kể từ khi giá trị của trí thức bị hạ thấp đến mức " không bằng cục phân " thì cơ bắp và bạo lực lên ngôi . Trung Quốc từ đó trở nên hung hăng kiêu ngạo - vừa tự tôn vừa tự ti - nảy sinh hận thù giai cấp ! các cuộc chiến tranh xâm lược được tiến hành bằng con đường khai thác lòng hận thù . Năm 1979 Đặng Tiểu Bình xua quân xâm lược Việt Nam . Một nhà thơ bộ đội sau cuộc phản công chống Tàu năm đó đã sáng mắt về ông " bạn vàng 4 tốt " đã thất vọng :
   Tôi yêu Trung Hoa vì một lẽ sau cùng 
   Đất nước có thơ Đường và liễu rủ 

    Thật ra Trung Hoa xưa không chỉ có thơ Đường và liễu rủ mà còn có rất nhiều thứ còn đáng yêu nữa ! Càng yêu Trung Hoa xưa bao nhiêu ta càng ghét TQ nay bấy nhiêu . Trung Quốc - hay nói đúng hơn là nhà cầm quyền TQ - càng trỗi dậy , càng bành trướng ,...càng trở nên đáng ghét . Không những các quốc gia nạn nhân mà các quốc gia khác trên thế giới cũng chán ghét TQ. Đáng ghét  nhất của TQ là " nói một đường , làm một nẻo ". Miệng thì bô bô " trỗi dậy trong hòa bình " , " giữ gìn hòa bình ổn định " mà thực tế là dã tâm thâu tóm , thôn tính ; ỷ lớn tả xung hữu đột , đi hà hiếp các nước nhỏ lân bang .
    Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa cho rằng TQ không có TƯ CÁCH LÀ MỘT QUỐC GIA ; vì danh từ quốc gia đúng nghĩa thì phải TUÂN THỦ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ . Tồn tại ngoài vòng pháp luật thì sao gọi Quốc Gia . Đã được gọi là luật pháp thì người thi hành luật và cả người làm ra luật phải tôn trong nó . TQ đã coi phán quyết của tòa trọng tài quốc tế về đường lưỡi bò biển Đông là bằng 0. Ngay như luật về quyền sở hữu trí tuệ - được công pháp quốc tế công nhận - TQ cũng coi như không ! Cho nên ăn cắp công nghệ , làm hàng nhái ,...là nghề của Trung Quốc .
  TQ  có quá nhiều tham vọng đến nỗi như điên rồ - mà điên rồ nhất là muốn soán ngôi nước Mỹ đoạt quyền lãnh đạo thế giới ! Nếu GIẤC MƠ TRUNG HOA  thành tựu thì liệu Tập Cận Bình và nhà cầm quyền TQ -  một gã khổng lồ homme grand - có đủ tư cách để lãnh đạo thế giới không ?
   
   Tóm lại , giá trị của một quốc gia , một dân tộc có được là nhờ sự kết hợp , hô ứng của nhà lãnh đạo đất nước với người dân . Lãnh đạo tốt thì cán bộ tốt , cán bộ tốt thì dân chúng tốt .
  Muốn có một xã hội công chính trong một quốc gia văn minh thịnh vượng thì dân chúng cần nhà lãnh đạo phải là nhà hiền triết chứ không phải là nhà độc tài thống trị !